Chương 91

“Bịch” Một tiếng, cô làm Lệnh Quá Dương ngã thành công, nhưng cả người cũng mất cân bằng, đổ lên người anh.

Hòa nhau một trận, Long Nghiên Nghiên không để anh tiếp tục đứng dậy, vừa rồi cô vừa học chiêu của anh, hai tay ấn lên ngực anh, cố sống cố chết ngồi trên người anh, dùng toàn lực để anh không thể động đậy.

Hô — hô –

Long Nghiên Nghiên thở dốc.

“Nghiên Nghiên, đủ, đủ rồi!” Lệnh Quá Dương mang theo giọng nói thống khổ.

“Anh…… anh thua rồi!” Còn cô đã tanhg!

“Đúng, anh chịu thua, Nghiên Nghiên, em đừng ngọ nguậy nữa, đừng dùng sức ép anh nữa, làm ơn, a! Trời ơi……”

“Anh làm sao vậy?” Long Nghiên Nghiên cúi đầu nhìn kỹ sắc mặt quái dị của anh, đồng thời chú ý đến mình đang ngồi trên bụng anh, sau đó……

A! Cô cũng muốn kêu ông trời.

Lệnh Quá Dương cười chật vật, rốt cục bốc cháy, “Cảm thấy không?”

Đương nhiên cảm giác được, cô đang ngồi trên cái bộ vị mẫn cảm kia, lửa đang cháy càng to càng lớn.

“Đáng tiếc, không đúng thời cơ.” Lệnh Quá Dương cắn răng cười khổ. “Em có thể đứng lên không?”

Long Nghiên Nghiên xấu hổ gật đầu.

Xong rồi, Lệnh Quá Dương quay đầu, nhìn khán giả nói, “Mọi người không có việc gì tốt hơn để làm à?”

“Gì?” Long Nghiên Nghiên đảo mắt nhìn lại, nhất thời kinh ngạc bò dậy. “Ông trời ơi, những người này ở đâu ra vậy?”

Ở trước cửa, hoặc ngồi hoặc đứng, chật ních thành viên của đạo quán, bọn họ đều dùng ánh mắt thú vị nhìn cảnh tượng quẫn bách nữ trên nam dưới, Long Nghiên Nghiên chỉnh lại trang phục thật nhanh, trên mặt là từng đám mây đỏ.

“Bọn con ầm ĩ bùm bùm đoàng đoàng trong này như thế, sao chúng ta có thể không chú ý chứ?” Mở miệng là Ông Lệnh.

Giọng nói này…… A!

Người vừa nói câu kia, là Ông Lệnh!

“Ba à, ba quá đáng đấy, sao có thể xen vào lúc con và Nghiên Nghiên đánh nhau, đây không phải là chuyện quân tử nên làm.” Ảo não ngồi dậy, Lệnh Quá Dương trừng mắt nhìn bộ vị hưng phấn quá mức của mình.

“Con cũng quân tử lắm nhỉ, nhân rối loạn mà động tay động chân với Nghiên Nghiên, một chút quy củ cũng không có.” Trong mắt Ông Lệnh có ý định khác, “Con, ta thấy con một nửa khắc yên lặng cũng không có được, chi bằng, để ta giúp con tỉnh táo, bình tĩnh rồi mới có thể phát tiết được tinh lực.” /Vô/Ảnh/C22ác/

Vừa hay có cơ hội luyện quyền, xem đứa con này mấy năm qua có lười tập võ không?

“Tôi cũng muốn, đã lâu không so chiêu với thằng nhãi con này, hắc hắc, hiếm khi nào nó bị thương, không nhân dịp cho nó hai quyền, về sau già rồi tôi không còn cơ hội nữa.”