“Lần này không tính, chúng ta đấu lại!” Long Nghiên Nghiên nghiêm giọng nói.
Không sao cả, Lệnh Quá Dương nhổm người dậy, muốn kéo người con gái ở dưới thân lên, lại bất ngờ không kịp đề phòng bị chân cô quét ngang.
Chơi anh? Đã nói không thể tin lời phụ nữ rồi! Cô không hề chịu thua.
“A! Ha!” Cô dùng sức toàn lực, lại không làm anh xê dịch được phân nào, tất cả anh đều tránh được.
Đây là thực lực của anh?
“Phịch!”
Không nhiều không ít, mười lăm giây sau, Long Nghiên Nghiên lại thất bại lần nữa.
Chỉ bằng một chân, Lệnh Quá Dương đã giữ chặt cả người cô, cái áo phông ngắn ngủn vì cô không ngừng vùng vẫy mà lặng lẽ vén lên.
Đặt nụ hôn nóng bỏng lên tấm lưng trần của cô, Lệnh Quá Dương cười đến vui vẻ: “Còn muốn thử không? Nghiên Nghiên.” Bỗng cảm thấy đánh nhau với cô là một chủ ý không tệ.
“Nói nhảm, đương nhiên muốn!”
Dùng hết sức cô cũng chỉ đánh được vài cái, làm sao ngay cả ngăn cản anh cũng không được, ít nhất mười phút, được rồi, năm phút, ít nhất cũng phải chống đỡ được một phút chứ! Long Nghiên Nghiên đổ mồ hôi ròng ròng, từ đầu đến cuối chỉ gục trên mặt đất, một lần cũng không tanhg, trên người lại bị ăn một đống đậu hũ. Tay chân dây dưa với anh, tư thế của hai người như dây gai lại rất thân mật, khiến cho người ta đỏ mặt lên, Long Nghiên Nghiên tức giận, càng nghĩ càng không cam lòng; “Quá đáng, anh là con cọp giả làm heo, bình thường cái vẻ yếu ớt kia chỉ là giả!” /Vô/Ản20h/Các/
Ngực cô vì buồn bực mà nhấp nhô lên xuống rất nhanh.
“Đúng, chính là thế, mới có thể ăn thịt con cọp con này chứ.” Anh cắn dái tai cô, cảm giác tê dại khiến cô mất hết sức lực. “Nghiên Nghiên, đánh hơn mười trận rồi, em không mệt à?”
“Đứng lên đi, chúng ta lại đấu!”
“Tanhg mãi chán lắm, dùng phần thưởng khích lệ anh đi, anh sẽ đánh tiếp với em.” Lệnh Quá Dương cười như một tên ác ôn ghé vào tai cô khẽ nói.
“Chờ đến lúc anh tanhg em nói sau!”
“Là em nói nhé, Nghiên Nghiên, thua thì phải chịu trách nhiệm đấy!” Anh hôn lên má cô, lại buông cô ra.
Long Nghiên Nghiên thở ra, hít vào, nhớ lại kinh nghiệm bị anh quật ngã ban nãy, lúc này đây, cô không khinh địch đi lên phía trước nữa, lại vung chân đá quyền, khóe mắt nhìn theo hướng anh lui, cuối cùng cô đã nắm được thời cơ.
Tốt!
“Không đúng, không nên vung chân trái, dùng chân phải quét hai chân anh, bắt lấy tay nó dùng sức mà kéo.”
Không rảnh để ý đến tiếng kia là ai, đầu óc Long Nghiên Nghiên tự động tiếp thu, hung hăng vung chân phải, kéo tay.