“Có lầm hay không, tớ mới nhìn được mấy giây mà, làm gì mà nhỏ mọn thế? Tớ cũng không cướp cô ấy đâu… Được được được, đi tìm người, dù gì cũng nên cho tớ cái tên đã!” Dự án đã ba tháng rồi mà chẳng tiến triển được gì, nếu không giục đẩy nhanh tiến độ, sao anh có thể đỡ nổi lửa giận của cha già.
Nói đến đây, trong lòng Lệnh Quá Dương than oán, nếu không phải bị hai lần máu mũi quấy rối, làm sao anh lại mất đi cơ hội làm quen với cô cơ chứ.
“Này này, đừng nói muốn tớ tìm người, mà ngay cả người ta tên gì cũng không biết.”
“Tớ không kịp hỏi.” Lệnh Quá Dương càng nghĩ càng giận, sắc mặt trở nên thâm trầm.
“Không kịp hỏi? Được được, cậu có biết cô ấy sống ở đâu không?”
“Không biết.”
“Ông trời của con ơi, cậu cho tớ là thần đèn của Aladin à? Cái gì cũng không biết, muốn tớ tìm người kia thế nào?”
“Mạng lưới liên lạc của cậu rộng, quen nhiều người, tìm người rất dễ mà.”
“Tớ quen nhiều người, cũng không nhiều hơn cậu… Được được được, cậu không thích phiền, để tớ đi là được! Nhưng thật kỳ, không phải cậu thích phụ nữ tóc dài à, sao lại có thể chọn một người tóc ngắn vậy?”
“Muốn quay quảng cáo thuận lợi, phải tìm được cô ấy.” Lệnh Quá Dương mím môi.
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng anh lại không quên được cảm giác rung động khi nhìn thấy cô, còn có nước mắt kia nữa, nghĩ đến là đau lòng thương xót.
“Ông trời ơi, cơn tức của cậu lớn đến thế sao? Sao lại chảy máu mũi? Làm ơn đi, tớ cũng không muốn vào viện dẫn cậu ra lần nữa đâu.” Nghiêm Cát Tường ném hộp giấy ăn đi.
Hai cái giấy ăn nhét vào mũi, sắc mặt Lệnh Quá Dương cổ quái lại khó coi, không phải mỗi lần nhớ đến cô, lại chảy máu mũi đầm đìa chứ!
Vậy anh là khỉ à? Còn chưa nhìn thấy cô, có khi mình đã mất quá nhiều máu mà anh dũng hi sinh rồi.
******
Là cô có thêm một cái đầu, hay là cô mọc ra thêm một cánh tay, hay là một ống quần có hai đùi, hay là sau lưng có mặt nạ ác quỷ hung tợn đây?
Nghĩ mãi mà vẫn không ra, Long Nghiên Nghiên lại càng thấy khó hiểu, vì nguyên nhân gì lại khiến cô có cảm giác tỉnh ngủ thế này, đi đến bên đường, mọi người đều chỉ chỉ trỏ trỏ cô, cộng thêm thì thà thì thụt thì thào to nhỏ. /Vô.Ảnh..Các…https://qttp.wordpress.com//13
Đi vào cửa cuốn sắt mở một nửa của tiệm hoa Tinh Linh, chỉ thấy Viên Thu Bình đang đọc báo đến ngẩn người.
“Cô không mở hết cửa cuốn ra à, cũng không chuyển thùng nước ở cạnh cửa đi, nhìn cái gì mà mất hồn vậy?”