Chương 80

“Tiểu thư, cô đến Nhâm Bảo Đường để tìm người, hay là đi khám bệnh?”

“Tìm người, gọi tôi là Nghiên Nghiên đi! Xin hỏi vị tiểu thư đây tên gì?”

Người phụ nữ nhẹ nhàng nở nụ cười. “Tôi không phải tiểu thư, con gái tôi cũng không lớn hơn cháu lắm.”

“Gạt người! Nhìn cô vẫn trẻ thế này mà, chẳng giống người đã kết hôn có con chút nào.”

Người con gái, không, nên gọi là người đàn bà sờ sờ mặt mình, cười đến vui vẻ, “Chắc là do chồng tôi thường giúp tôi tẩm bổ, cái gì mà bổ huyết khí, bổ nguyên thần toàn bộ nhét vào bụng tôi, hơn nữa bình thường tôi cũng hay vận động rèn luyện thân thể, thoạt nhìn mới trẻ hơn tuổi thật nhiều.”

Long Nghiên Nghiên vuốt cằm, thế gian này thì ra cũng có thuật dưỡng dung! Tất cả những sản phẩm dưỡng da kia nên cúi đầu chào thua quách cho xong.

“Đúng rồi, Nghiên Nghiên, cháu đến Nhâm Bảo Đường tìm ai?”

“Cháu tìm Nhâm Vũ Tiệp, cháu là bạn cô ấy.”

“Thì ra người bạn con bé kia hay nhắc đến là cháu!”

“Á, bác gái quen Vũ Tiệp?” /Vô/Ảnh/C6ác/https://qttp.wordpress.com/

“Đương nhiên quen, ở đây ai mà chẳng biết người nhà Nhâm gia.”

“Nhâm gia rất nổi tiếng?” Long Nghiên Nghiên ngạc nhiên, dọc theo đường đi nghe không ít người dùng giọng nói tôn sùng kể về Nhâm Bảo Đường.

“Cháu có để ý những lá cờ treo đầy bên đường không?” Bác gái hỏi lại cô.

“Dạ, có phải đang có sự kiện gì đúng không?”

“Ở nơi này của chúng tôi cũng không phải nhộn nhịp tấp nập gì cho cam, được mỗi đạo quán võ quán là nhiều nhất.” Bác gái cười cười, “Ở đây hai mươi mấy năm trước, lúc ấy chỉ có một Giang Hồ Võ Đạo Quán, bên trong có một vị sư phụ danh tiếng vang dội, không ít đệ tử tìm đến, về sau đệ tử cũng có thành tích tốt, từ đó danh tiếng của đạo quán bay xa, rất nhiều nhân vật chính thương nổi tiếng cũng đến đạo quán học vài chiêu phòng thân, về sau, gần đó các võ quán mở ra liên tục, cạnh tranh kịch liệt, vài năm sau, chủ còn sót lại bốn võ quán này là có thể phân cao thấp với Giang Hồ Võ Đạo Quán.”

Bác gái chỉ vào bốn màu cờ đỏ trắng xanh vàng. “Năm nào đó đã có người đề nghị, các võ quán tự đề cử ra năm đệ tử giỏi nhất để thi đấu, trao đổi để làm tăng khả năng rèn luyện, cạnh tranh cũng tốt, từ đó về sau, cứ lấy chu kỳ hàng năm, sẽ tổ chức một cuộc đấu trong hai ngày, những lá cờ đó là dùng để phân biệt các phái.”

Long Nghiên Nghiên “A” thật to một tiếng, mặc dù hiểu được sự tồn tại của lá cờ kia, nhưng vẫn khó hiểu: “Vậy việc này có quan hệ gì đến người nhà Nhâm gia?”