“Cát Tường, cậu đúng là kẻ to mồm.”
“Hiếm khi có chuyện đùa được thế này, đương nhiên tớ phải mượn cơ hội này cười cậu gấp mấy lần chứ!” Hai nhà Lệnh, Nghiêm đã quan hệ nhiều đời, từ nhỏ bọn họ đã thường ở cùng nhau, nói là bạn bè thì chi bằng nói là anh em hợp lý hơn.
“Nhiều lời, cuối cùng cậu đến đây làm gì?”
“Ông bạn à! Cậu có ý tốt hỏi thì tớ cũng nói, dự án quảng cáo Thiên Kình, tớ xin cậu đừng kéo dài nữa, tớ bị ba tớ, vị ông chủ Thiên Kình kia lột da rồi.” Thân là tổng giám đốc Thiên Kình kiêm bạn tốt của Lệnh Quá Dương, Nghiêm Cát Tường không thể đắc tội với cả hai phía.
“Tớ nói rồi, phải tìm một người mẫu thích hợp mới có thể bắt đầu được.”
“Nhưng ba tháng nay, tớ đã tìm cho cậu nhiều người mẫu như thế, nhưng cậu chẳng vừa lòng ai cả, cậu không vội, tớ vội được chưa? Ông bạn rốt cuộc không hài lòng điểm nào đây, sảng khoái nói một lần được không? Lần này tớ sẽ tìm người thật tốt cho cậu.”
“Đừng cố quá, cậu không cần tìm người nữa.” Môi mỏng nhếch lên, nữ thần của anh đã xuất hiện rồi, anh chấp nhận cô, cũng chỉ muốn mình cô.
Nghiêm Cát Tường hưng phấn đến muốn đốt pháo, “Ý da! Ý cậu là người tớ đề cử hôm qua hả……”
Còn tưởng rằng Khương tiểu thư chỉ có thể làm bình hoa, bởi vì từ đầu đến cuối, Lệnh Quá Dương cũng chẳng ngó mắt đến cô, không ngờ cô lại đủ tư cách!
“Tớ chẳng cần cô ta.”
Nghe vậy, tim Nghiêm Cát Tường lập tức giật nẩy mình.
Biết Lệnh Quá Dương thiên vị model tóc dài, Khương Tâm Dĩnh có thể được coi là thượng phẩm, không thể nào lại không cần người này chứ.
“Tớ đã chọn được người, hãy tìm cô ấy giúp tớ.”
“Cô ấy?” Nghiêm Cát Tường không nhìn ra manh mối, chỉ thấy bạn tốt ném bức ảnh chụp, phía trên là một người đẹp tóc ngắn đang khóc, không hổ là nhϊếp ảnh gia giỏi nhất, góc độ này thật đẹp.
Cảm tưởng của Nghiêm Cát Tường chỉ duy trì được mười giây, ảnh chụp đã “xoẹt” một tiếng bị Lệnh Quá Dương rút về, vì tiếc rẻ không muốn cho người khác xem.
“Dùng phương pháp gì cũng được, tìm ra cô ấy, tôi muốn cô ấy làm nữ chính của lần quảng cáo này.”
“Ông bạn, cậu lấy ảnh đi rồi, tôi biết thế nào mà tìm người?”
“Cậu vừa xem rồi đấy thôi.”
Phàm là thần thái nhân vật chính anh đã chụp lại được, bất kỳ ai chỉ hơi liếc mắt một cái, lập tức sẽ nhớ kỹ người đó, đây cũng là nguyên nhân khiến có một hàng dài người muốn mời Lệnh Quá Dương chọn model cho họ.