“Vì sao Nghiên Nghiên lại bị người ta bắt cóc?” Ông Long thấp giọng hỏi.
Lệnh Quá Dương dùng cách tự thuật đơn giản nhất kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, cũng nói ra cuối cùng mọi việc được giải quyết thế nào.
“Tìm người phụ nữ tên Khương Tâm Dĩnh kia.” Ông Long liếc mắt nhìn con trai một cái, khí lạnh có thể cảm nhận được rõ ràng.
Dám đυ.ng đến con gái của ông, ông sẽ dùng sức ép của giới chính trị, cho người đàn bà kia không thể ở lại Đài Loan luôn.
“Cám ơn cậu đã cứu con gái ta.” Ông Long mở miệng cảm tạ, lập tức lại giận dữ nghiêm mặt nói: “Ta muốn đưa Nghiên Nghiên về nhà, ta muốn chăm sóc nó thật tốt.”
“Xin cứ tự nhiên, Nghiên Nghiên sẽ rất vui.” Lệnh Quá Dương không phản đối chút nào, thậm chí còn cười nhìn theo cô được Long đại ca ôm vào trong xe.
“Ta nghĩ cậu sẽ cướp người với ta.” Ông Long kinh ngạc nhìn Lệnh Quá Dương.
Lệnh Quá Dương lắc đầu, từ từ nói: “Chăm sóc Nghiên Nghiên thật tốt, nhắc cô ấy, vài ngày sau đến phòng làm việc lấy chi phiếu, là cát-sê quảng cáo; Còn nữa, trong phòng cô ấy thuê có một con thỏ và bức ảnh chụp vợ ông, đó là bảo bối của cô ấy, hai người phải nhớ mang đi! Chìa khóa ở trong ba lô của cô ấy.”
“Cậu đây là……” /Vô2/Ảnh/Các/https://qttp.wordpress.com/
“Tôi phải rời Đài Bắc một thời gian.” Lệnh Quá Dương trả lời.
“Đi bao lâu? Nghiên Nghiên biết không?”
“Vài tuần thôi!” Lệnh Quá Dương nhướng mày, cười toan tính, “Giúp tôi nói với Nghiên Nghiên, nói tôi phải phụng chỉ của mẫu thân, về nhà xem mắt.”
Xem mắt?
Ông Long ngẩn ra.
Người này có Nghiên Nghiên rồi còn chạy đi xem mắt!
Lệnh Quá Dương, ngược lại còn cười to.
Bạn gái yêu dấu của anh, bà xã tương lai, đừng làm anh thất vọng nhé!
ình thân đến muộn, cuối cùng Long Nghiên Nghiên đã đợi được đến ngày này.
Lúc đầu cô còn tưởng đang mơ, khi cô mở mắt ra, nhìn thấy cha và anh trai bên cạnh, cha quan tâm hỏi cô có thoải mái không? Giọng nói vẫn như cũ, nhưng anh trai còn đích thân xuống bếp nấu cháo cho cô, cô kinh ngạc đến mức nói không ra lời, chỉ sợ một khi mở miệng, sẽ tỉnh khỏi giấc mộng này.
Cuộc sống thế này là ước mơ tha thiết của Long Nghiên Nghiên. Cô rất vui mừng, nhưng đáy lòng lại có vô số tia phiền muộn.
Người nào đó bắt chước cô chẳng nói một tiếng đã đi, người đàn ông kia đã thành công, khiến cô hiểu được cô nhớ anh thế nào.
Nhưng mà…… Về nhà xem mắt? Chẳng phải luôn miệng nói thích cô, chỉ cần cô, thế mà về nhà xem mắt cái gì!