Chương 70

“Có việc à?”

“Ông chủ!” Anh hổ thẹn cúi đầu, “Tôi xin lỗi anh, người lúc trước trộm ảnh là tôi.”

Một lát sau, giọng nói bình tĩnh của Lệnh Quá Dương từ từ rơi xuống đỉnh đầu Sử An. “Vì sao lại làm thế?”

“Tháng trước, tôi đánh bạc, thua sạch tiền tiết kiệm, còn bị người ta lập bẫy mượn ngân hàng mấy trăm bạn, sao đó, Khương Tâm Dĩnh đến tìm tôi, nói chỉ cần tôi lấy được những bức ảnh đó, cô ấy sẽ giúp tôi trả hết nợ ở ngân hàng tư nhân.”

“Cho nên cậu đồng ý, cũng không nghĩ đến giao tình nhiều năm của chúng ta.”

Người Sử An khẽ run, hổ thẹn đến muốn khóc, ông chủ dù trẻ tuổi, nhưng đối xử với anh rất tốt. “Xin lỗi, ông chủ, tôi…… Còn có vợ, con nhỏ, Khương Tâm Dĩnh ra giá rất hấp dẫn, cho nên tôi……”

“Sử An.” Lệnh Quá Dương giữ vai anh, nhìn anh mỉm cười, “Thật ra, cho dù cậu không nhận và xin lỗi tôi, tôi cũng sẽ không trách cậu đâu.” Chuyện cũng đã xong rồi mà.

Sử An cảm động, rơi lệ, râu xồm run run, “Xin lỗi, ông chủ, lần sau tôi sẽ bỏ cờ bạc.”

“Mau về đi, người nhà cậu còn đang chờ đấy!” Nhắc đến người nhà, anh đã nghĩ đến Nghiên Nghiên, lòng ngứa ngáy liền hành động, phải thường xuyên đến nhà cô, xem cô có lén lút mang sinh vật không phải giống cái về nhà hay không.

Vừa chuẩn bị hộ tống con chim bồ câu lặn lội đường xa lên mái nhà nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên trong phòng làm việc.

Mày rậm khẽ nhíu, đã mười giờ rồi, người nào còn gọi đến vào giờ này?

Lệnh Quá Dương nhấc điện thoại, sắc mặt tối sầm, đáng chết, Khương Tâm Dĩnh kia vẫn chưa từ bỏ ý định, không nên làm chuyện đoạn tuyệt như thế chứ?

Dám bắt cóc Nghiên Nghiên bắt anh giao phim ra, còn muốn anh lấy Khương Tâm Dĩnh làm nữ chính chụp lại lần nữa, cô ta nghĩ mình có thể uy hϊếp được anh sao?

Lúc này, điện thoại của anh vang lên, anh mở máy, là một giọng nam xa lạ mà nhã nhặn.

“Xin hỏi, anh là người thân của Nhâm Vũ Tiệp à……”

(**__**)

Không khí tràn ngập mùi ẩm mốc, hai người phụ nữ bị trói tay chân ở một góc.

Dường như không phải là con tin, hai người này chỉ nhàn nhã nói chuyện phiếm về việc nhà.

“Không thể nào? Em là em họ…… anh Dương?”

“Em chuyển đến đây làm quen với chị Nghiên Nghiên, cũng là yêu cầu của anh họ, khi đó em đang tìm nhà trọ, anh họ em muốn chị và em ở cùng một nơi, để khi anh ấy không có ở đó, em có thể bảo vệ chị.”