Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài

Chương 7

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Chúc mừng cô!” Tự đáy lòng Viên Thu Bình cảm thấy cao hứng thay cô, “Tiểu Nghiên, tôi chưa tưới nước xong đâu, hai chậu hoa ở cửa kia cô chuyển vào nhé?”

Tâm tình tốt, cái gì cũng dễ thương lượng, Long Nghiên Nghiên lập tức ok.

“Tôi nói Tiểu Nghiên nhé! Cô đã vui vẻ như vậy, tôi yêu cầu cô buổi trưa đi mua tóc giả về đội, chắc cũng rất sẵn sàng nhỉ!”

“Không!! Cô có vấn đề à! Tôi lấy tiền đâu mua tóc giả……”

Tiếng gầm gừ biến mất trong phút chốc, giây tiếp theo Long Nghiên Nghiên đã biến thành nhàn một người con gái đầy khí chất nhã nhặn, nguyên nhân là, tiếng chuông gió trên cửa kính vang lên.

“Hoan nghênh quý khách!” Khuôn mặt trẻ con đáng yêu lập tức nhào ra, Viên Thu Bình với cái bụng tròn trịa, tươi cười nhìn vị khách đầu tiên hôm nay.

******

Phòng làm việc studio của Lệnh Quá Dương tọa lạc tại một khu cao ốc bình thường, thành lập được hai năm, thành viên công ty nhϊếp ảnh gia chỉ có bảy người.

Trong gian phòng làm việc nho nhỏ, các nhà quảng cáo nổi tiếng lại đến chào hỏi hàng ngày, hi vọng có thể được xếp lịch trước, mời các nhϊếp ảnh gia có thể giúp đỡ, à không, là hỗ trợ thêm cho mục quảng cáo của bọn họ.

Người phụ trách văn phòng, cũng là một nhϊếp ảnh gia, từ khi học cho đến lúc làm ra sản phẩm hoàn mỹ như bây giờ, phàm là ảnh động và tĩnh, đều có thể biểu đạt xuất sắc, cho nên được khen ngợi rất nhiều. …

Nhưng anh rất kiêu ngạo, không có hứng tuyệt đối không tiếp, nếu đã tiếp thì nhất định phải làm thật tốt, từ chọn cảnh đến chọn người mẫu, đều làm theo ý kiến của anh, nhưng anh lại hay nổi điên, hay soi móc đến cực điểm, để có thể chụp được một tác phẩm hoàn mỹ, anh thà tình nguyện kéo dài dự án, làm chậm trễ thời gian. Nếu giữa chừng ai chọc anh nổi điên, ha ha, khả năng nói bye bye cũng là không ai bằng.

Lúc này, nhϊếp ảnh gia kiêm người phụ trách đang ngồi trong phòng làm việc, truyền ra tiếng cười đùa cợt.

“Ai đã từng nói cái gì mà thân thể mình cường tráng, mỗi sáng đều chạy năm cây số, làm một nghìn cái chống đẩy cũng không mệt, chậc chậc, khỏe như thế mà lại bị chảy máu mũi rồi được đưa vào bệnh viện….” Sau một trận giễu cợt, Nghiêm Cát Tường chế nhạo nói: “Cuối cùng là cậu nhìn thấy cái kí©h thí©ɧ gì, lại khiến cậu kích động thành như vậy, toàn bộ máu trên đầu lại phun ra khỏi mũi thế?”

Lệnh Quá Dương miễn cưỡng ngồi trên ghế, thần sắc có chút mệt mỏi, bình thường tuy lôi thôi lếch thếch, diện mạo nghèo túng cũng không làm hao mòn khí chất hấp dẫn của anh, nói thật, anh có vẻ thích hợp làm model hơn cả.
« Chương TrướcChương Tiếp »