Cô bé ngó món quà nhỏ trên tay, miệng lẩm bẩm nói: “Cha à, cô giáo không thấy đâu nữa, giờ món quà trong tay của con này tặng cô ấy thế nào đây?”
Người đàn ông híp mắt lại, nhìn chiếc xe đen đang đi đến, chân nhấn ga đuổi theo, bấm máy phát tin trong xe, anh muốn con gái lấy sổ liên lạc trong túi ra, tìm số điện thoại liên lạc của lớp học.
(*___*)
“Hô ~~ cuối cùng cũng làm xong!”
Lệnh Quá Dương ngó từng kiệt tác ưng ý vừa rửa xong, không thể không phục mình, có thể nghĩ ra cách hoàn mỹ như thế, cái này với Nghiên Nghiên và Cát Tường còn có mình, có thể báo cáo kết quả rồi.
Từ phòng tối thong thả đi ra, Lệnh Quá Dương bị vài người đứng bất động trong phòng làm việc dọa đến sợ.
“Sao thế, tan làm rồi, sao mọi người không về nhà, ở đây làm gì?”
Tiểu Hoàng chỉ vào một thân thể nhỏ mạp trên ghế, nhịn cười hỏi: “Ông chủ, xin hỏi anh quen ‘nó’ không?”
Bọn họ sớm muốn tan làm, ai ngờ lại nhìn thấy một con bồ câu thú vị đứng ở lan can ngoài cửa sổ, giống như nó đã đợi đây từ chiều, không nhịn nổi tò mò, bọn họ mở cửa sổ ra, để bồ câu bay vào.
Sau khi lượn vài vòng, anh chàng bồ câu đứng trên ghế tựa nghỉ ngơi, ngẩng đầu, dáng vẻ vô cùng thoải mái, trên chân nó có buộc tờ giấy, lòng hiếu kỳ thúc đẩy, bọn họ lấy tờ giấy kia xuống, mở ra.
Trang giấy nho nhỏ viết “Thư gửi Quá nhi”, còn mặt kia bọn họ không hiểu nội dung.
Lệnh Quá Dương thẹn thùng nắm tờ giấy kia, đây là do bề trên nhà anh thích dùng bồ câu đưa tin, rõ ràng có việc thì dùng điện thoại là được rồi, đừng lãng phí thời gian làm bồ câu đưa thư chứ.
Đây cũng là nguyên nhân khiến anh quyết định chọn phòng làm việc ở tòa nhà cũ này, trên tầng cao nhất của tòa nhà có nhà cho chim, chim bồ câu đưa tin có thể nghỉ ở đó.
“Ông chủ, người nhà anh sao không chọn nuôi cú mèo đi, học Harry Potter đưa tin, ít nhất giấy viết thư cũng nên lớn hơn chứ, chữ như con kiến ý.” Có người giễu cợt.
“Đùa đủ chưa? Đủ rồi về nhà đi.” Lệnh Quá Dương yêu cầu rồi lấy lại bức thư.
Ông chủ đuổi người, ai không chịu đi chứ!
Lệnh Quá Dương nhìn những chữ trên tờ giấy, miệng lẩm nhẩm: “Làm gì chứ, không phải mới kết thúc sao, lại bắt đầu rồi, mình và Nghiên Nghiên mới bắt đầu cuộc sống hạnh phúc được vài ngày, lại phải trở về hơn một tuần…”
Anh để ý người chỉnh đèn Sử An còn đứng trước mặt mình, do dự như muốn nói chuyện gì đó với anh.