Trước bàn làm việc là một người đàn ông trung niên đầu bạc thưa tóc, hai mắt sắc bén nhìn thẳng Lệnh Quá Dương, bên cạnh người đàn ông trung niên là một gã tương đối trẻ tuổi đang đứng, người này Lệnh Quá Dương đã gặp qua đêm đó.
“Cha, người lêu lổng với Long Nghiên Nghiên ở khách sạn chính là tên đàn ông này.”
Long đại ca với Lệnh Quá Dương tràn ngập đối địch và tức giận.
Thú vị nhỉ, Lệnh Quá Dương sờ sờ cằm, đánh giá qua lại một già một trẻ này, xem bộ dáng mím môi tức giận của họ, có lẽ bọn họ không ghét Nghiên Nghiên như ở mặt ngoài.
“Lệnh tiên sinh, nghe nói anh và Nghiên Nghiên đang qua lại à?” Long chủ tịch bình tĩnh nói.
“Vâng.”
“Anh nói đi! Muốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng rời con gái của ta?”
“Tiền ư? Long chủ tịch, người xem tôi là gì?” Lệnh Quá Dương không vui hỏi.
“Anh bắt cóc Nghiên Nghiên, mục đích để nó rời Long gia, không phải là vì tiền sao?”
Sắc mặt Lệnh Quá Dương tối sầm, anh lạnh lùng nói: “Các người cuối cùng có thật lòng quan tâm đến Nghiên Nghiên không? Một người là cha cô ấy, một người là anh trai cô ấy, lại không biết vì cô ấy không chịu nổi các người coi thường, mới đi khỏi cái nhà đó.” Anh vốn muốn nói chuyện thật tốt, kết quả vẫn là tức giận.
Hai người bị mắng lúc này mới bừng tỉnh khi biết nguyên nhân.
“Tôi nghĩ các người ngay cả việc cô ấy chuyển nhà lúc nào cũng không rõ?” Lệnh Quá Dương tiếp tục châm chọc khıêυ khí©h, “Ông còn dám nói Nghiên Nghiên là con gái ông? Nếu các người là người nhà của cô ấy, sao việc cô ấy không động đến tiền sinh hoạt các người đưa cho cô ấy cũng không biết?”
“Không động đến?” Long chủ tịch giật mình nhìn con trai.
“Các người đi điều tra sẽ biết chuyện tôi nói là thật hay giả, từ khi Nghiên Nghiên tốt nghiệp tiểu học đã bắt đầu đi làm, hoàn toàn dựa vào khả năng của mình để kiếm tiền trang trải cuộc sống.”
Lời của Lệnh Quá Dương khiến hai người đàn ông xanh mặt, không thể ngờ mười mấy năm qua Long Nghiên Nghiên đã sống vất vả đến thế.
“Hàng tháng đến đúng hạn tôi lại sai thư ký gửi tiền qua, đáng chết, còn chưa điều tra xem tiền đã được lĩnh chưa.” Long đại ca mắng mình quá sơ ý.
“Vợ ông mới mất đi tính mạng mới sinh ra Nghiên Nghiên, ông đã từng chăm sóc, quan tâm đến Nghiên Nghiên chưa? Nghiên Nghiên tự trách mình bao nhiêu, vẫn nghĩ mình là người thừa, không nên sống trên thế giới này, đây đều là do các người tạo nên! Cô ấy là con gái ông, nhưng ông có làm tròn trách nhiệm của một người cha không?”