Long Nghiên Nghiên nghẹn họng nhìn đến trố mắt, trên đời này sao lại có người không biết xẩu hổ là gì như thế chứ, một đạp đá văng thân thể nam tính bên cạnh ra.
Xoa xoa ngực, Lệnh Quá Dương tủi thân méo miệng, duỗi người với tay tìm kiếm cô. “Anh thật sự muốn an ủi em mà, đến đây đi! Bảo bối, giường này thật thoái mái…”
“Xuống địa ngục đi!” Muốn an ủi cũng không phải là cách này.
Thấy anh như muốn lao đầu về phía trước, Long Nghiên Nghiên ôm thỏ con nhảy ra, chơi trò anh đuổi em chạy với anh trong phòng, nhưng đa số đều là Lệnh Quá Dương bị ăn đấm và đá của cô.
Biết anh khổ tâm vì muốn chọc cười cô, người đàn ông này xông vào thế giới của cô, khiến cô không thể không động tâm.
Hai người chơi đến thở hồng hộc, một người cười lớn thành tiếng, một người thì vẻ mặt lại thống khổ.
“Không có lương tâm! Anh cống hiến thân thể để an ủi em, em có cảm tạ anh cũng không đủ, còn quyền đấm cước đá đánh anh thương nặng!” Cô bé này xuống tay không lưu tình, trên người anh tám phần đều bị thương.
“Hừ hừ! Lần trước anh xuống tay, cũng không nhẹ đâu nhé!”
“Đó là vì thể hiện tình yêu sâu đậm của anh, sao có thể trách được.”
Chỉ là nói đùa, nhưng cô lại rung động, nhìn tấm lưng mạnh mẽ của anh, lòng cô mềm ra, cô đến giúp anh xoa lưng.
“Nghiên Nghiên, em thích thỏ con à?” Thấy cô như ôm bảo bối vào lòng, Lệnh Quá Dương hỏi.
“Mẹ đã mua cho tôi, nói là muốn cho đứa con gái chưa gặp mặt một món quà.”
Phụ nữ hai mươi tám tuổi, ngủ còn muốn ôm một con thỏ rách nát, là rất buồn cười, nhưng, đây là vật duy nhất có thể chứng minh cô là một đứa bé được người ta hi vọng sinh ra.
Cô hít hít mũi, bàn tay nhỏ bé di chuyển trên lưng anh vòng ra trước, ôm chặt anh từ phía sau: “Có lẽ, tôi còn cần an ủi nữa, cho tôi mượn lưng ôm một chút.”
“Nhầm hướng rồi.” Lệnh Quá Dương kéo cô ra trước mặt, mở rộng hai cánh tay đón nhận cô và con rối nhỏ kia, ôm cô chặt trong ngực.
Miễn là cô cười vui, khổ sở thương tâm gì ném lại cho anh là được rồi, hãy chia sẻ với anh.
“Tôi nói câu này, anh không được cười tôi nhé!” Tiếng nói mang theo giọng mũi làm người ta thương cảm
“Anh hứa không cười em.”
Khuôn mặt trong lòng anh càng đỏ hơn, “Có anh thật tốt.”
Miệng hứa không cười, khóe miệng Lệnh Quá Dương lại nhếch thật cao, anh thích cô nói như vậy, lại bị bốn chữ này làm đau lòng vô cũng, thiếu tí nữa rơi ra một giọt nước mắt đàn ông.