Chương 61

“Anh trai cô!”

Mọi người nhìn nhau, sắc mặt Lệnh Quá Dương lại dịu đi một chút.

May mà, không phải là người đàn ông trong lòng Nghiên Nghiên.

Chương 6

“Tôi thua, anh có gì thì hỏi đi, đừng trợn trừng mắt nhìn tôi như thế.” Long Nghiên Nghiên nhìn người đàn ông sau khi đưa cô về nhà, liền chiếm lấy ghế sô pha chẳng chịu đi, cứ nhìn chằm chằm cô, như là có chuyện muốn hỏi cô vậy.

“Em có anh trai, vì sao cho đến giờ chưa từng nói cho anh biết?”

“Anh cũng không hỏi nhà tôi có những ai mà……” Lườm gương mặt quái dị của anh, Long Nghiên Nghiên bừng tỉnh, “Không phải anh tưởng tôi mồ côi chứ?”

“Em chỉ nói em cô đơn một mình, anh đương nhiên sẽ cho là như thế!” Giọng anh ảo não.

Nếu sớm biết người đó là anh trai cô, anh sẽ không ra tay dạy bảo, làm như thế, lần đầu tiên gặp anh vợ tương lai, biểu hiện của mình chắc chắn sẽ để lại ảnh hưởng xấu.

“Tôi không chỉ có anh trai, còn có cha nữa.”

“Cha!” Giống như nghe được một danh từ khó hiểu, trong nháy mắt anh ngây dại ra. Lệnh Quá Dương, mày thật đáng đánh, chẳng những bỏ quên anh vợ, đến bố vợ tương lai cũng không chú ý, làm thế nào mà mày làm bạn trai người ta được chứ?

Trên mặt xuất hiện một chút đau đớn, Lệnh Quá Dương mím môi, nắm lấy bàn tay nhỏ bé, nhìn người con gái kia cưới, yêu cầu giải thích. “Nói rõ đi, nhà em rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao quan hệ giữa em và anh trai lại tệ như thế?”

“Cũng không có gì, là bọn họ ghét tôi mà thôi.” Không chơi nữa, cô rút tay về.

“Ghét em?” Lệnh Quá Dương nghĩ sâu xa nhìn chăm chú dáng vẻ quen thuộc của cô.

“Bởi vì mẹ tôi.”

Đầu anh bắt đầu hoạt động, “Em vì…… mẹ sinh em khó mà qua đời, cho nên bọn họ ghét em.”

“Thân thể mẹ tôi bị nhiễm hàn khí, không dễ mang thai, sinh cũng rất nguy hiểm, khi sinh anh tôi, mẹ khó sinh, sau đó cha tôi tính chuẩn bị thực hiện phẫu thuật, ai ngờ còn chưa kịp làm, không cẩn thận lại mang thai tôi, cha kiên quyết muốn phá bỏ, nhưng mẹ không chịu, chẳng qua lúc này ông trời lại không giúp nữa, tình hình của mẹ nguy cấp, bác sĩ nói hai người chỉ có thể cứu một người, cha chọn mẹ, nhưng mẹ lại chọn tôi.”

Cô đứng lên không hề báo trước, kéo Lệnh Quá Dương vào phòng ngủ, đặt khung ảnh ở đầu giường vào tay anh. “Dáng vẻ của tôi rất giống mẹ đúng không? Nhất là mái tóc ngắn.”

Càng lớn, cô phát hiện mình ngày càng giống mẹ, cô để tóc dài, chính vì không muốn nhìn thấy ánh mắt oán hận của hai người kia.