Chương 58

Không biết nên khóc hay nên cười nhìn người đàn ông thao thao bất tuyệt này, anh đúng là có khả năng tự biên tự diễn trời cho, có thể bịa đặt như thế, tâm tình hờn giận của Long Nghiên Nghiên đều bị biểu tình buồn cười của anh làm tan hết.

Nâng mặt anh lên, chủ động in lên một nụ hôn, cô chặn câu chuyện vớ vẩn của anh lại. “Em vẫn còn vị trí mà anh muốn chọn không.”

“Vị trí này vẫn luôn giữ gìn cho em.”

Đáp án này làm cô hài lòng gật đầu.

“Em có thể hỏi lại một vấn đề không?” Cô ngẩng đầu, nhìn về mấy cái đèn trên đầu nhíu mày.

“Muốn hỏi gì?” /Vô.Ản77h..Các…

“Cuối cùng anh dùng cách gì mà lại khiến một chùm đèn rơi xuống, lẽ nào…” Cô nhìn lên mặt đất, lại chỉ chỉ trần nhà, “Nhảy thẳng lên trên?”

Theo ánh mắt của cô, Lệnh Quá Dương cười gượng hai tiếng, “Không tìm thấy em, anh không cẩn thận ném loạn ghế, chắc là dùng quá nhiều sức, mới có thể ném văng lên tận đó.”

Không cẩn thận? Dùng nhiều sức?

Long Nghiên Nghiên ngẩng đầu, nhìn trần nhà khó hiểu.

Độ cao hai tầng, những chiếc đèn treo kia vốn vững chắc, giờ lại rơi vỡ ngổn ngang trên mặt đất, không nhìn ra hình đèn nữa.

Muốn làm hỏng chỗ đèn phía trên, phải dùng rất nhiều sức, góc độ cũng phải chuẩn, anh cho là mình đang biểu diễn “công phu” à.

Một người đàn ông động một cái chảy máu cam, lại có thân thủ lợi hại đến thế?

Cô rất khó tin, nhưng nghi ngờ trong lòng dần dần mở rộng.

(++++)

Lại phải chụp lại một lần nữa, cảnh bên trong có thể chụp xong, coi như là hãnh diện của ông trời, quay ngoại cảnh cũng rất thuận lợi, chỉ hết mười ngày, đại công cáo thành.

Ngày kết thúc công việc, đoàn người thét to muốn uống rượu chúc mừng.

Tám người chiếm lấy cái bàn, tiếng ồn ào vang lên không dứt, Lệnh Quá Dương ngồi bên cạnh Long Nghiên Nghiên, thấy cô nâng ly rượu lên cụng ly với ngươi ta, còn nở nụ cười với từng người, thói xấu của đàn ông lại bắt đầu phát tác, cánh tay dài vòng đến, đoạt lại cô bé đang nói chuyện phiếm với người ta, tuyên bố quyền độc chiếm của anh.

Người điều chỉnh ánh sáng, nhà tạo hình, nhà hóa trang bên cạnh…. nhất loạt ánh mắt ái muội nhìn thẳng hai người.

“Ông chủ này! Đừng đằng đằng sát khí thế chứ, chúng tôi điều biết Nghiên Nghiên tiểu thư xinh đẹp là của anh, không ai dám tranh với anh đâu.” Tiểu Hoàng nhịn không được trêu chọc.

Hành vi lén lút mà ngọt ngào của hai người, mọi người đã sớm biết rõ trong lòng!

“Các cậu đừng nói bậy, tôi là người tự do, không bị ràng buộc bởi ai cả.” Đáng tiếc, cánh tay ôm chặt quanh eo cô đã phủ nhận Long Nghiên Nghiên rồi.