Chương 55

Tâm tình kích động không thôi, Long Nghiên Nghiên xoay người lao ra khỏi căn hộ, lại lo lắng phát hiện, mình căn bản không biết anh ở đây, tìm anh thế nào đây?

Gọi điện thoại cho anh không có người nhận, đến phòng làm việc xem thử vậy!

Long Nghiên Nghiên vừa xuất hiện trước cửa phòng làm việc, mấy trận gió xoáy liền nhào đến, lập tức cô đã bị người ta vây quanh, một đôi mắt cầu cứu nhìn cô chằm chằm.

“Cảm tạ thượng đế, Long tiểu thư, cô đã trở lại rồi.” Tiểu Hoàng cám ơn trời đất nói.

“Long tiểu thư, sao cô có thể tùy tiện quyết định riêng với Khương Tâm Dĩnh, còn trốn không thấy bóng dáng đâu cả, lần đầu tiên tôi thấy ông chủ phát điên, nếu không có chúng tôi ngăn cản, thật không biết ông chủ sẽ làm gì với Khương Tâm Dĩnh.”

“Tính ông chủ cô cũng biết đó, anh ấy nhốt mình tại phòng chụp một ngày, ai khuyên cũng kệ, thành thật mà nói, bây giờ chỉ có cô ngăn được tính tình cố chấp này của anh ấy.”

Không có cơ hội đặt câu hỏi, đoàn người ba chân bốn cẳng kéo đem Long Nghiên Nghiên lên xe, đi đến rạp chụp ảnh.

Hai tuần này, bọn họ chẳng những không làm được gì, ông chủ kiêm đại nhân nhϊếp ảnh gia không tìm thấy cô thì tức giận, khiến họ dù mở miệng kháng nghị cũng không được, khiến tiến độ quả thật là không tiến thêm được chút nào.

Long Nghiên Nghiên bị đẩy mạnh vào phòng chụp ảnh, bên trong là bóng tối, chỉ có một ánh đèn nhỏ trên tường dùng cho việc khẩn cấp, tuy không thấy rõ tất cả bên trong, nhưng cũng đủ khiến cô kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.

Tiểu Hoàng nói rất súc tích, cô cơ hồ không nhận ra nổi nơi đã từng ở đến nửa tháng này.

Xác đạo cụ đầy đất, cũng gồm cả những đồ giá trị cao, không cái nào còn nguyên vẹn cả; Ngay cả đèn ở trần nhà cũng rụng rụng, vỡ vỡ, mức độ lộn xộn bên trong, quả thực còn thê thảm hơn so với có người đến quấy rối.

Trong yên tĩnh, cô từ từ đi thong thả đến phía trước, sờ tường muốn tìm nút bật đèn, một cánh tay bất ngờ ôm lấy cô, giây tiếp theo, đối phương xoay người lại, ép cô vào l*иg ngực nóng bỏng.

“Nghiên Nghiên! Chết tiệt! Sao em chẳng nói một tiếng nào đã bỏ đi! Anh tìm nơi nơi đều không thấy em, anh rất sợ hãi em có biết không?” Lệnh Quá Dương căn bản không cho cô cơ hội mở miệng, đầu tiên là gầm rú đoạt đi tiếng nói của cô, lại trừng phạt dùng sức hôn cô, hai cánh tay vòng qua, không để cô biến mất trong lòng.