Cô chuyển đến nhà anh Đỗ, tạm thời tránh Lệnh Quá Dương, với tính của anh, sẽ không dễ dàng chấp nhận buông tha cho cô.
Tránh được người, nhưng vấn đề mới lại xuất hiện, cô không có cách nào bỏ qua ghen tỵ đang lớn dần trong đáy lòng.
Ghen tỵ này đến thật kỳ diệu, khiến cô trở tay không kịp, cô thật ghen tỵ với Khương Tâm Dĩnh lúc này đang đứng trên màn hình kia, người đẹp có mái tóc dài được Lệnh Quá Dương chú ý.
Không thể không thừa nhận, cô đã quan tâm Lệnh Quá Dương đến mức độ này rồi, cô không muốn Lệnh Quá Dương dùng ánh mắt đó để nhìn Khương Tâm Dĩnh.
Hai tuần lễ nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn lắm, từ từ trôi qua, cô nghĩ, bọn họ chắc rất suôn sẻ.
Cho nên, là lúc để về nhà.
Long Nghiên Nghiên gói hành lý to nhỏ, đi bước một đến cầu thang quen thuộc.
“Rắc rắc” một tiếng, ổ khóa mới mở ra, người hàng xóm sát vách lập tức chạy ra ngoài, lòng nóng như lửa đốt thò đầu ra. “Trời ơi, chị Nghiên Nghiên, là chị thật à! Cuối cùng chị đã về rồi!”
Nhâm Vũ Tiệp ôm cổ Long Nghiên Nghiên, “Chị Nghiên Nghiên sao vậy, chỉ để lại tờ giấy nói muốn đi vài ngày, người đã không thấy tăm hơi, em rất lo cho chị……”
“Xin lỗi, Vũ Tiệp, không viết rõ là lỗi của tôi.” Không ngờ lại khiến người ta lo lắng đến thế, Long Nghiên Nghiên cảm thấy thật có lỗi.
Ngày đó Vũ Tiệp đang ở vườn trẻ, không có cách liên lạc với cô, Long Nghiên Nghiên chỉ có thể viết lại một tờ giấy rồi dán lên cửa, lại sợ Lệnh Quá Dương nhìn thấy, nên chỉ viết sơ sơ vài câu mà thôi.
“Không sao, chỉ cần chị Nghiên Nghiên bình an vô sự thì tốt rồi.” Nhâm Vũ Tiệp có chút đăm chiêu nhìn cô một lát, mới thở dài nói: “Chị Nghiên Nghiên, chị đột nhiên bỏ đi, cũng không báo cho Lệnh tiên sinh, chị có biết anh ấy tìm chị đến phát điên không? Mỗi ngày đều đến đây chờ chị về, vừa thấy em vội hỏi chị đã đi đâu, bộ dáng thất hồn lạc phách thật đáng thương.”
Long Nghiên Nghiên nói không nên lời, là giận hay là vui, hay là nên kinh ngạc, mỗi ngày đều xuất hiện, tên kia…… Không phải còn có công việc phải làm sao?
Anh nên bận chụp ảnh, hẹn hò mỗi ngày chứ!
“Nhưng từ ngày hôm qua, Lệnh tiên sinh không xuất hiện nữa, không biết anh ấy có vì lo lắng quá mà làm chuyện dại dột không, em hơi lo, chị Nghiên Nghiên, chị có muốn đi nói cho Lệnh tiên sinh biết chị đã về trước không.”
Người đàn ông này…… Người đàn ông này…… Anh tìm cô, vô cùng kiên trì tìm cô!