Cánh tay đông cứng của Long Nghiên Nghiên dần thả lỏng, anh thấy cô lại tiếp tục động tác vừa rồi, lấy bánh, chấm xì dầu, đưa lên miệng.
Tâm tình của cô đã chuyển biến tốt rồi.
“Tôi có thể thay cô ta!” Ngẩng cao đầu, Khương Tâm Dĩnh kiêu ngạo tự khẳng định mình.
“Cô ấy là độc nhất vô nhị, trong lòng tôi, không ai có thể thay thế cô ấy được, bao gồm cả cô.” Khóe mắt lén lút cúi xuống ngắm nhìn.
Hai má Long Nghiên Nghiên hơi ửng hồng.
Anh mỉm cười, hiểu được trong lòng cô bé này đang cảm động.
“Lệnh Quá Dương, anh đừng mặt dày như thế, đừng tưởng tôi thật sự không dám động vào anh!” Câu không thể thay thế được kia giống như cho cô một cái tát, tự tôn cao ngạo của Khương Tâm Dĩnh bị đả kích, sắc mặt rất khó coi.
“Khuyên cô đừng có chọc vào tôi, nếu không, tôi tuyệt đối sẽ trả lại cô gấp bội.” Lệnh Quá Dương cũng tàn nhẫn đáp lại.
Đừng thấy anh là một nhϊếp ảnh gia, thì có thể cho anh là động vật chỉ có thịt.
Sắc mặt Khương Tâm Dĩnh âm trầm, giận dữ nhìn Lệnh Quá Dương không biết điều, gương mặt hoàn mỹ của người đàn ông này khiến cô ngưỡng mộ, nhưng tính tình cố chấp lại khiến cô oán hận, ánh sáng độc ác bao quanh con mắt u ám kia như ẩn như hiện.
Nhìn Long Nghiên Nghiên hơi đăm chiêu, rồi nện bước thật mạnh, Khương Tâm Dĩnh quay đầu phẫn hận rời đi.
Cái nhìn kia, khiến toàn bộ da gà của Long Nghiên Nghiên nổi hết lên.
Âm u khủng bố, ánh mắt kia lại chẳng có ý tốt!
Lệnh Quá Dương ngồi lại cạnh cô, lấy miếng bánh cô ăn chưa xong cắn một miếng, khuôn mặt lại quay về vẻ tươi cười. “Chuyện đáng ghét đó cuối cùng đã giải quyết xong rồi, dù sao phải mất một ngày nữa mới có thể chỉnh lại cảnh, sao chiều nay chúng ta không trốn đi hẹn hò đi?”
Anh hạ quyết tâm muốn bồi dưỡng tình cảm với cô nhiều hơn.
Cô xoay người coi thường, anh đần hay là lạc quan vậy, đối phương chẳng có vẻ gì là từ bỏ ý đồ cả, anh lại có thể cười đến an tâm như vậy?
Vài ngày sau, tình trạng chụp ảnh cũng không chuyển biến tốt, đối phương lại càng làm cho rối hơn, không những cảnh bị phá hỏng, lại còn có người cố ý xông vào quấy rối, làm tiến độ chụp không thể lên được tẹo nào.
Phản ứng của Lệnh Quá Dương từ đầu đến cuối chỉ như một, không sao cả.
Dù gì phí tu sửa anh cũng không phải trả, hơn nữa, thật vất vả mới có thể ở cùng một chỗ với Nghiên Nghiên, đùa chứ sao anh lại để nó chấm dứt trước thời gian được!