Long Nghiên Nghiên thản nhiên liếc mắt một cái, anh trông như có nhiều hậu thuẫn phía sau vậy, khẩu khí lớn thật nhỉ!
Nâng nâng bánh bao chiên lên, cô vừa cắn vừa trầm tư: “A, chẳng lẽ công ty anh nói lần trước, có chỗ dựa là xã hội đen….”
Nói còn chưa xong, một trận ồn ào truyền từ bên ngoài vào, hai người cùng nhìn nhau thăm dò, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.
Nếu thức thời một chút, khi biết Lệnh Quá Dương đã tìm được người, sẽ không quấy rầy nữa; không thức thời, sẽ giống như Phổ Hoa Lạc, tự cho là còn có hi vọng giành lại, cứ suốt ngày tìm tới cửa.
Cái gọi là chỗ dựa xã hội đen, là vì người mẫu Khương Tâm Dĩnh là con gái nuôi của một vị đại ca, có quan hệ này, cách xử sự của Phổ Hoa Lạc khá hống hách, cư nhiên chẳng thèm đặt sự từ chối Lệnh Quá Dương vào mắt.
Lúc này có khách đến chỗ Lệnh Quá Dương.
Người đến là người đại diện và Khương Tâm Dĩnh muốn tranh thủ cơ hội thử ống kính, hai người chỉ cười, đáy lòng ngầm hiểu nhau, cũng biết vì sao Lệnh Quá Dương lại mất hứng khi thấy họ.
“Lệnh tiên sinh, thật vui khi anh có thời gian gặp mặt chúng tôi.” Trên mặt người đại diện là nụ cười, khách sáo nói.
“Hãy bớt nói nhảm đi.” Vừa rồi biểu tình còn vui mừng, giờ trên mặt Lệnh Quá Dương là lạnh lùng: “Tôi để các người vào là muốn đối mặt nói rõ ràng với các người, tôi sẽ không hợp tác với Phổ Hoa Lạc, lại càng không ngán cái động tác nhỏ của các người, xin các người đừng lãng phí thời gian dây dưa với tôi nữa, thật là làm người ta bực bội.”
Khương Tâm Dĩnh sớm biết Lệnh Quá Dương sẽ trả lời như thế, cười nhạt. “Lệnh tiên sinh đương nhiên không sợ, nhưng tổn thất cũng không phải nhỏ đâu, anh chắc chắn có thời gian đấu lại tôi sao?”
Cô hất hất mái tóc dài đen nhánh. “Chuyện khác tôi không nói, nhưng tôi có tự tin có thể đảm nhận nhân vật hoàn mỹ lý tưởng trong lòng anh.”
Khương Tâm Dĩnh là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, toàn thân tỏa ra một khí chất ngạo nghễ không thể coi thường, thậm chí anh thiên vị tóc dài, cô cũng hoàn toàn phù hợp.
“Đúng vậy, cô là một hình mẫu tôi thích trước kia.” Vừa nói xong, Lệnh Quá Dương phát hiện động tác của Long Nghiên Nghiên đông cứng lại, dừng ăn cơm.
Mặt không biến sắc nhìn cô, đáy lòng muốn huýt sáo. “Nhưng tôi đã có cô ấy, không cần chọn người thứ hai.” /Vô.Ả68nh..Các…
Anh đứng phía sau Long Nghiên Nghiên, hai tay đặt lên vai cô.