Chương 46

Nhìn môi của cô, anh bắt đầu hít một hơi lớn.

“Anh làm sao vậy?”

“Không có việc gì, đột nhiên cảm thấy không khí thật loãng, muốn hít thở nhiều hơn.”

Làm trò à, hít thở thì nhìn miệng cô làm gì, hai mắt Long Nghiên Nghiên đảo quanh, muốn xem anh bị cái gì kí©h thí©ɧ mà thành cái dạng kỳ quái này, khi đó cô đang….

A!

Long Nghiên Nghiên nhìn anh cổ quái, đưa ra nghi hoặc, “Anh, không phải muốn hôn tôi chứ?”

Đàn ông là loại sinh vật rất kỳ lạ, một khi đã hưng phấn, cho dù trên miệng cô có mỡ hay không, cũng muốn hôn lên.

Lệnh Quá Dương xấu hổ muốn giấu vẻ mặt của mình đi. “…… Không phải!”

Bị người ta nói trắng ra như thế, đương sự chẳng dám thừa nhận, thật khó khăn mới có thể tiến thêm một bước với cô, anh không muốn để người ta nghĩ mình là sắc lang đâu.

“A! Nhưng vẻ mặt của anh nhìn háo sắc như thế, thật giống như muốn đè tôi ra, hung ác hôn tôi.” Cô ngắm anh đầy hứng thú, sắc mặt lại cố ý kéo căng ra.

“Không thể nào?” Anh sờ mặt mình, chẳng lẽ vẻ mặt của anh bán đứng anh à. “Nghiên Nghiên, anh không có, thật sự không nghĩ sẽ làm vậy đâu!”

Đánh chết cũng không thừa nhận.

Vài giây sau, Long Nghiên Nghiên không biết nên khóc hay nên cười, chỉ trừng mắt mắng. “Lệnh Quá Dương, anh, anh chảy máu cam kìa!”

Nhường lại chỗ ngồi, Long Nghiên Nghiên muốn anh ngồi xuống, khẽ nâng đầu anh lên, dùng giấy thấm ấn vào mũi anh. “Còn nói đầu anh không có nghĩ chuyện linh tinh kia đi, nếu không sao lại chảy máu mũi?”

Không biết nên giải thích vấn đề “máu mũi” của mình thế nào, Lệnh Quá Dương chỉ có thể mặc cô châm chọc.

Lỗ mũi nhét hai cái giấy nho nhỏ, làm khuôn mặt tuấn tú bị biến đổi hoàn toàn.

Thì ra soái ca cũng có dáng vẻ như thế, Long Nghiên Nghiên khì khì một tiếng, cười lớn.

Đây là lần thứ hai cô thoải mái cười to trước mặt anh, Lệnh Quá Dương nhìn đến choáng váng, tim anh đập bùm bùm kinh hoàng, vẻ đẹp của cô khiến người ta không thể di dời tầm mắt, khiến người ta muốn cưng chiều cô. “Nhìn em cười thế này, anh lại không chụp lại được?” Trong phòng làm việc nho nhỏ, cũng không phải không có máy ảnh.

Đôi môi đỏ mọng chỉ gần trong gang tấc, anh không thèm áp chế du͙© vọиɠ của mình với cô nữa, là cô cười nhạo trước, không thể trách anh trừng phạt cô được. “Nghiên Nghiên, đàn ông không chịu được cười nhạo đâu!”

Kéo một cái, Long Nghiên Nghiên nằm gọn trong lòng anh.

Mặt anh càng lúc càng đến gần, Long Nghiên Nghiên nuốt nước miếng, đôi mắt sáng hơi âm ẩm, má đỏ hồng như quả táo mê người.