Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài

Chương 45

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Nhưng bọn họ vừa thấy tôi, đã nói tôi không phù hợp với tiêu chuẩn chọn người của anh!” Tiêu chuẩn gì, cô rất tò mò.

Lệnh Quá Dương cười gượng vài tiếng, cũng không muốn nói ra châm ngôn thiên vị tóc dài của anh. “Đối tượng anh tự tìm sao có thể không phù hợp chứ, đúng rồi, Nghiên Nghiên, kẻ lừa đảo ở cửa hàng bán hoa của em kia cho em nghỉ ngơi bao lâu?”

“Anh cần bao nhiêu thời gian?”

“Ít nhất là hai tuần lễ.”

Long Nghiên Nghiên suy nghĩ một chút, gật đầu. “Không sao, vậy thì tôi sẽ xin nghỉ hai tuần, anh khỏi phải lo, tuy trên danh nghĩa Bình Bình là ông chủ, nhưng tiệm hoa là do chúng tôi mở chung.” Vì thế cô thích xin nghỉ bao lâu cũng được.

Mở miệng túi nhựa, mùi xì dầu tản ra, Long Nghiên Nghiên bắt đầu ăn món bánh trứng của mình.

Viên Thu Bình trước kia là một tên trộm nhí, khi Long Nghiên Nghiên trốn học, vì giúp người đi đường lấy lại ví tiền bị giật đã gặp cô, hai người không đánh thì không quen biết, lại gần tuổi, ngẫu nhiên trở thành bạn.

“Đó là cách nghĩ của Bình Bình, người phụ nữ mang thai tự mở cửa hàng hoa, nhất định có thể hấp dẫn sự thương cảm của khách hàng.” Đầu tiên là Long Nghiên Nghiên chu miệng, sau đó không cam lòng thè lưỡi: “Nếu không phải tôi đoán số thua, ông chủ sẽ không phải là cô ấy, người giả bộ mang thai trong tiệm ngồi máy điều hòa phải là tôi.”

Đã hoàn toàn coi Lệnh Quá Dương là người nhà, ở trước mặt anh, Long Nghiên Nghiên bày ra vẻ mặt tự nhiên nhất, lại khiến Lệnh Quá Dương thở sâu một hơi.

Ông trời ơi, Nghiên Nghiên của anh cũng có vẻ mặt đáng yêu thế sao. “Nghiên Nghiên.”

“Sao vậy?” Anh cười, không hiểu sao lại khiến tim cô đập nhanh hơn.

“Em có nhận ra là thái độ của em với anh khác đi không, trước kia anh hỏi gì em cũng không thèm để ý đến anh, giờ thì chuyện gì em cũng muốn nói cho anh biết, như vậy nói lên được điều gì?” Có thể giải thích là vì cô có cảm giác đặc biệt với anh không?

“Sẽ có ý gì chứ?” Cô rủ mắt xuống, không nhìn anh.

Đáp án rất đơn giản, cô thích anh, tuy cô vẫn luôn trời không sợ, đất không sợ, nhưng trong tình cảm lại là một người con gái e lệ.

“Miệng em có dính thứ gì kìa.” Một ít bột bánh trứng.

Ngón tay vươn đến muốn lau đi thay cô, đầu lưỡi hồng nhạt lại nhanh hơn anh một bước, trong nháy mắt, đôi mắt đen của anh trầm xuống, khí ô xi hư hư thực thực hình như không đủ, ngực nhấp nhô mãnh liệt.
« Chương TrướcChương Tiếp »