Chương 44

Xuất phát?

Một đống chấm hỏi hiện lên trên mặt đồng nghiệp cùng phòng.

“Lệnh tiên sinh muốn ra ngoài?”

Tiểu Hoàng như trút được gánh nặng cười cười, “Đúng thế! Làm phiền các vị rồi, sau một tháng đừng xuất hiện nữa.”

“Sao có thể chứ! Lệnh tiên sinh còn chưa gặp Khương tiểu thư của chúng tôi……”

“Ông chủ đã chọn được người rồi, các vị không cần lo lắng.” Một nhân viên tốt bụng bước ra giải thích.

“Chọn được rồi?” Tuyển lúc nào thế, sao họ lại không biết?

“Chính là tiểu thư vừa mới bước vào đó, ông chủ nói chúng tôi chuẩn bị xuất phát, là xuất phát đi chụp ảnh!”

Gian phòng hiện lên một loạt tượng đá hình người.

Gạt người à! Người phụ nữ kia không phù hợp với tiêu chuẩn của Lệnh Quá Dương, sao có thể là cô ta chứ?

Vì lần tuyển người này, bọn họ đã tốn bao nhiêu sức lực, thề muốn cướp được vị trí này, giờ sao lại là cô ta chứ?!

“Nghiên Nghiên, sao ra ngoài mà không gọi điện báo cho anh một tiếng, anh đến đón em là được mà, bên ngoài nóng lắm không? Em đợi lâu không? Khát không? Muốn anh lấy nước cho em không?” Vừa mới vào trong, Lệnh Quá Dương như con cún con ngoe nguẩy đuôi, vui mừng dính bên người Long Nghiên Nghiên.

Động tác khoa trương của anh, khiến Long Nghiên Nghiên quên mất ban nãy rất khó chịu, tìm ghế ngồi xuống: “Mua đồ sáng xong đến thẳng đây, thật không nhìn ra anh cũng rất được hoan nghênh nhỉ!”

Lệnh Quá Dương kiêu ngạo sờ sờ cái mũi, những lời này ai nói cũng chẳng ảnh hưởng, nhưng nghe từ miệng của cô, lại khiến anh thêm phần tự kiêu. “Biết vị trí của em hot đến thế nào không? Bao nhiêu người cúi đầu muốn được làm người mẫu của anh mà em lại không tin? Giờ em biết năng lực của anh không phải giả rồi chứ?”

“Mỗi ngày ở đây đều náo nhiệt thế này à?” Cô nhìn ra ngoài văn phòng.

Nhắc đến đám người kia, mặt Lệnh Quá Dương lập tức dài ra, “Hôm nay là tốt đấy, chỉ có hai nhóm người đến làm loạn, anh đã sớm nói không có hứng thú với người mẫu của bọn họ, vậy mà đám ruồi bọ này vẫn làm phiền, hơn nữa cái Phổ Hoa Lạc kia, cậy vào nhóm xã hội đen chống lưng, ngày nào cũng đến gây rối.” 59

“Như vậy cũng được sao? Anh không thèm gặp, đối phương sao có thể uy hϊếp anh chứ?” Mày nhíu lại, hình như cô vừa nghe đến chữ xã hội đen.

“Người như thế anh gặp nhiều rồi nên mới không sợ, huống hồ, anh đã tìm được người anh muốn.” Anh lấy mu bàn tay dịu dàng vuốt lên đôi má đỏ ửng hồng của cô, tay kia hất những sợi tóc rối trên trán ra.