- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đấu La Đại Lục
- Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
- Chương 43
Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
Chương 43
Ông chủ đáng ghét, mỗi lần làm chuyện khổ sai này lại quăng cho anh, mình thì ngồi bên trong thoải mái mà làm việc.
Nghe vậy, mọi người nhìn Long Nghiên Nghiên gật đầu.
Dáng vẻ thư thái như đang xem diễn kịch của cô, đứng trong đám người toan tính, thật sự rất nổi bật.
Một người xem ra là nhân viên phòng làm việc, đã chú ý đến Long Nghiên Nghiên rất lâu, khuôn mặt này nhìn rất quen, giống như đã gặp ở đâu đó rồi.
“Vị tiểu thư này, xin hỏi cô có việc gì?”
“Tôi tìm Lệnh Quá Dương.”
Đám đông vốn ồn ào trong nháy mắt yên tĩnh lại, nhiều cặp mắt chẳng có ý tốt nhìn thẳng lại đây, Long Nghiên Nghiên thành món hàng bị người ta định giá.
Nét thùy mị cũng coi như là đẹp, tóc thì ngắn, không tạo thành uy hϊếp được.
Long Nghiên Nghiên đối mặt với người đàn ông vừa hỏi cô, nói khách khí: “Ngại quá, Lệnh Quá Dương muốn tôi đến gặp anh ta hôm nay, phiền anh giúp tôi nói với anh ta….”
“Em gái à, đến đây đều là có vai vế cả đấy, không phải dáng vẻ lôi thôi như em, nói gặp là gặp được Lệnh tiên sinh đâu.” Người mẫu nữ thứ nhất không khách khi ngắt lời Long Nghiên Nghiên.
“Đó là, chúng ta thu xếp nhiều ngày như thế mà cũng chẳng gặp được Lệnh tiên sinh, cô nói muốn gặp là gặp sao?” Người mẫu nữ thứ hai hừ một tiếng.
“Muốn gặp người ta cũng đừng cái cách ngu xuẩn này chứ, cô cho là sẽ có người tin cô thật sự được Lệnh tiên sinh gọi đến sao?” Người mẫu nữ thứ ba khinh thường nói.
Bị nước miếng tấn công, sắc mặt Long Nghiên Nghiên chùng xuống, buột miệng hô to, “Lệnh Quá Dương, anh lăn ra đây!”
Ầm!
Cánh cửa bị đẩy ra thật mạnh, Lệnh Quá Dương lao ra với vẻ mặt vui mừng. “Nghiên Nghiên! Em đến rồi à, nhưng sao không bảo người báo cho anh một tiếng, ở ngoài gọi to làm gì?”
Hé ra khuôn mặt lấy lòng, không quan tâm đến xung quanh, cánh tay dài vươn ra, Lệnh Quá Dương dắt Long Nghiên Nghiên với sắc mặt khó coi vào phòng làm việc riêng.
Sau đó như nghĩ ra cái gì, anh lại quay lại yêu cầu triển khai công việc: “Tiểu Hoàng, Sử An, chuẩn bị đạo cụ tốt, hai mươi phút sau xuất phát.” Nói xong, người đã không thấy đâu.
Xuất phát?
Thì ra là thế à! Những người làm việc ăn ý đều hiểu được, cũng nghĩ ra khuôn mặt kia đã thấy ở đâu, người con gái tóc ngắn có thể khiến ông chủ coi trọng, cũng chỉ có người trên bức ảnh kia, mọi người đều kinh ngạc: khẩu vị của ông chủ thật sự thay đổi rồi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đấu La Đại Lục
- Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
- Chương 43