Áo anh bị bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt.
“Nghiên Nghiên?”
“Mẹ vì tôi, khó sinh nên đã chết, trải qua ca phẫu thuật, mới thuận lợi sinh ra tôi.”
Lệnh Quá Dương khẽ nhíu mày rậm, trong lúc nhất thời tìm không nói được gì, chỉ ôm cô thật chặt.
“Lúc trước nếu mẹ không kiên trì sinh 6ôi, lẽ ra bà không phải chết, tôi không nên được sinh ra.”
“Suy nghĩ của em không đúng, mẹ em nhất định rất hi vọng có thể sinh em ra, tuy anh rất tiếc mẹ em đã mất, nhưng cũng vui vì sự kiên trì của mẹ em, may mà bà đã sinh ra em, anh thật cảm ơn bà, nếu không anh sẽ không gặp được em.” Bàn tay to khẽ vuốt hai má Long Nghiên Nghiên, anh dịu dàng khẳng định nói.
May mà bà đã sinh ra cô?
Long Nghiên Nghiên cảm thấy mình bị người này lây bệnh cảm rồi, mới mơ hồ nói chuyện này với anh, bệnh của mình còn nghiêm trọng hơn anh, cảm thấy đầu căng căng, ngực cũng rất tức, tràn ngập lời nói của anh.
Thật lâu sau, cô hít hít mũi, cố gắng không khóc nói: “Ê, anh sẽ chụp tôi rất đẹp đúng không?”
Sửng sốt vài giây, Lệnh Quá Dương mới hiểu ý cô. “Đương nhiên rồi.”
“Rất đẹp?”
“Rất đẹp.”
“Cam đoan sẽ hấp dẫn ánh mắt của người khác.”
“Vỗ ngực cam đoan.”
“Được, tôi nhận lời đề nghị của anh, nếu cuối cùng ảnh chụp ra không đẹp, không xinh, không hấp dẫn người khác, anh hãy chờ mà trả giá chuyện anh làm với tôi hôm qua gấp ngàn lần nhé.” Cô cảnh cáo, giọng mũi mang theo tiếng ngái ngủ.
“Đương nhiên, đương nhiên, đến lúc đó tùy em đánh, tùy em cắn, em thích thế nào cũng được.”
Anh không quên nói chuyện đang treo lơ lửng trong lòng, chờ cô giải thích nghi ngờ: “Nghiên Nghiên, có thể nói cho anh biết ngày đó đã xảy ra chuyện gì không, vì sao em lại cắt tóc…”
Lệnh Quá Dương im lặng, ánh mắt đầy yêu thương nhìn vào người nằm trước ngực, theo tiếng thở nặng nề của cô, anh biết cô đã ngủ thϊếp đi rồi.
Tư thế này thật không tệ, lúc khác anh cũng phải mua ghế nằm về nhà mới được, về sau ôm cô cả trưa cũng không sao.
Anh nhắm mắt lại, đừng nói cô muốn ngủ, bản thân bệnh nặng mới khỏi, tự nhiên cũng cực kỳ mỏi mệt. /Vô55.Ảnh..Các…
Nửa giờ sau, Viên Thu Bình im lặng đến gần, kinh hoảng kêu to. “Oa a! Có lầm hay không, tôi loay hoay gần chết ở kia, các người muốn làm chuyện uyên ương cũng đừng làm vào lúc này chứ?”
Kích động quá mức giơ chân lên, bịch một tiếng rơi ra từ cái bụng tròn.
Thoáng chốc, Lệnh Quá Dương sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn tỉnh hẳn ngủ.