Chương 40

Nhưng hai thân thể lại dính chặt với nhau, nhiệt khí trên người anh truyền đến qua lớp quần áo mỏng manh, lòng cô lại chênh vênh.

“Tối hôm qua anh không nên đi, chắc là em đau đến không ngủ được, xin lỗi, anh chỉ vì sĩ diện, không muốn em nhìn thấy dáng vẻ phát sốt của anh, cho nên mới bò đi.”

“Phát sốt?” Long Nghiên Nghiên nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, càng chạm vào l*иg ngực của anh, hai đôi mắt cùng nhìn nhau.

Đến là lạ, người này được nuôi bằng cái gì vậy? Sức lớn như thế, đánh cô đau muốn chết.

“Hôm qua khi đi tìm em, anh còn chưa hạ sốt, ép mình cả buổi tối, cuối cùng ngất trước cửa nhà em, là hàng xóm nhà em cho mượn sô pha nằm một đêm.” Thật vui vì trên mặt cô xuất hiện lo lắng.

“Vậy sao anh không về nhà nghỉ, chạy đến chỗ tôi làm gì?” Còn theo cô ở trong cửa hàng lâu như thế, anh chàng này mới là người cần nghỉ ngơi nhất chẳng phải sao?

Đôi mắt sáng quắc của Lệnh Quá Dương nhìn cô, trong lòng là Long Nghiên Nghiên bỡ ngỡ mà mềm mại, bị anh nhìn đến không biết phải làm sao, đành quay mặt đi, không nhìn anh nữa.

“Anh đến để sám hối mà! Chỉ sợ trong lòng em vẫn giận anh.”

Long Nghiên Nghiên coi thường hừ hai tiếng.

“Vốn muốn trừng phạt em, kết quả người đau đớn lại là anh, à không, phải nói là, thấy em khó chịu, anh cũng không chịu nổi.”

Chôn mặt trong ngực anh vẫn là hai tiếng hừ hừ.

“Đại khái từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên anh tức giận như thế, giận đến mất cả lý trí… Anh không biết vì sao em lại có hành vi bất cần đời này, nhưng trăm ngàn lần đừng dùng thái độ coi là người thừa này với anh, anh rất đau lòng, bởi vì anh thực sự quan tâm đến em.”

Long Nghiên Nghiên không hé răng, lẳng lặng dựa vào anh.

Lệnh Quá Dương mạnh dạn lấy tay đặt lên đầu cô, thấy cô không phản ứng, bắt đầu làm càn vuốt vuốt tóc cô, vẻ mặt cười đến thỏa mãn.

Anh và cô, coi như rất có tiến triển đúng hay không?

“Là vì tôi là người anh muốn tuyển, cho nên mới lo lắng tôi gặp chuyện không may như vậy à?” Long Nghiên Nghiên bỗng lên tiếng, giọng nói mang theo vị cay mũi.

Lệnh Quá Dương cả kinh, kiểm tra cái tay vênh váo của mình, có phải không cẩn thận chạm chỗ kia khiến cô đau đớn không.

Mông? Không; Tay? Cũng không.

Anh tuy mới bắt đầu ăn đậu phụ nhưng ăn rất cẩn thận rồi đó!

“Vì em là Long Nghiên Nghiên, là một người rất quan trọng trong lòng anh, anh mới có thể tức giận, còn việc tìm em làm người mẫu, chỉ là ích kỷ của riêng anh muốn được nhìn thấy em mỗi ngày, lẽ nào em không nhận ra, khi người đàn ông lo lắng quan tâm cho một người phụ nữ như thế, là vì yêu cô ấy, đúng không?”