Chương 36

Như chứng minh là thật, thân thể anh trống rỗng, không chịu thua kém, chất lỏng đỏ đỏ bắt đầu chảy ra từ mũi, cái tay đánh người giờ lại phải bịt lấy lỗ mũi.

Đừng gạt người nữa, anh, thật ra đau lòng muốn chết.

******

Lệnh Quá Dương tỉnh lại trên ghế sô pha, nhận ra mình đang nằm ở một nơi xa lạ, trên người còn có chăn.

“Không cần phải nhìn nữa, anh ngất xỉu ở cạnh cửa, là em đưa anh vào, để anh nghỉ ngơi trên ghế sô pha một đêm.” Âm giọng lành lạnh phát ra từ chỗ pha cà phê, Nhâm Vũ Tiệp ngồi cạnh bàn ăn nói.

“Em……” Vừa đứng dậy, anh liền cảm thấy cả người vô lực.

“Anh vừa hạ sốt không lâu, thân thể không thoải mái là chuyện bình thường.”

Ký ức dần trở lại trong đầu anh, sau khi anh đi ra khỏi nhà Long Nghiên Nghiên, gục trên cầu thang, quả nhiên, bệnh của anh rất nghiêm trọng.

“Tối hôm qua, không phải anh đưa chị Nghiên Nghiên đến bệnh viện à? Về sau anh làm gì chị Nghiên Nghiên vậy? Sáng nay em gặp chị ấy, tinh thần rất kém, đôi mắt đỏ như khóc cả đêm vậy!”

Huyết sắc lại rút khỏi trên mặt Lệnh Quá Dương.

Tinh thần kém, khóc cả đêm!

Dùng chiêu tàn độc đó xong, lòng anh đau muốn chết, bây giờ, anh càng đau đầu nên làm thế nào để cô tha thứ cho mình.

“Này, không phải anh ức hϊếp chị Nghiên Nghiên chứ?”

Vẻ mặt hối hận của Lệnh Quá Dương đã chứng minh lời Nhâm Vũ Tiệp nói.

“Khi em gặp Nghiên Nghiên, cô ấy, à, có nói gì không?” Muốn biết cô tức giận bao nhiêu, mới có thể nghĩ mình phải chịu đòn nhận tội thế nào.

“Khi em đi mua đồ ăn sáng thì gặp chị ấy ra ngoài, nhưng chị ấy chẳng nói câu gì cả! Tư thế đi đường của chị Nghiên Nghiên có điểm là lạ, cứ như thân thể không thoải mái vậy!”

Trái tim Lệnh Quá Dương đang rỉ máu, tối hôm qua đúng là điên rồi, mất lý trí, xuống tay mới nặng như vậy, làm sao bây giờ? Chặt hai tay đã hành hung đưa đến trước mặt Nghiên Nghiên, cô có nhận không?

“A.”

Lệnh Quá Dương tức giận nhìn người bên cạnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn cười cười lại gần, lấy tay quơ quơ quần áo bị dính máu, “Em rất tò mò, cuối cùng là anh bị cảm mạo gì, vì sao lại chảy máu mũi?”

Lệnh Quá Dương mất tự nhiên ho khụ khụ, xoay người không muốn trả lời.

“Nói cho em biết thôi! Em rất muốn biết mà.” Gọng kính hơi rơi xuống lộ ra hai mắt sáng mang theo ý xấu, “Anh không nói à? Được, em sẽ nói với bác, nói anh ‘ức hϊếp’ chị Nghiên Nghiên thế nào, em nghĩ, bác nhất định sẽ rất buồn vì anh dùng vũ lực với con gái.” Vách tường ở đây rất tồi, làm sao mà cách âm được chứ.