Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài

Chương 35

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Anh chẳng những đánh em, anh còn đánh nữa, cho đến khi em chịu hứa với anh mới thôi.” Giống như chứng minh lời anh nói không phải giả, anh liên tục đánh xuống, mỗi một chưởng đều dùng lực rất mạnh.

“Lệnh Quá Dương, anh dừng ngay, dừng ngay!” Đã bị đánh hơn mười phát, Long Nghiên Nghiên rốt cục nhịn không được hô to, vì thật sự rất đau.

Long Nghiên Nghiên khóc, là khóc nhục nhã, hai mươi tám tuổi còn bị người ta đánh như vậy, tự tôn của cô bị tổn thương.

Một phút sau, Lệnh Quá Dương đánh đến tê cả tay, anh tin cô nhất định rất đau, nhưng anh không mềm lòng, tuyệt đối không.

“Anh đủ rồi…… Đừng nữa đánh……” Cô mở miệng cầu xin.

“Rất đau phải không? Em có biết mỗi lần anh nhìn thấy em đông bị thương, tây bị thương, lòng chính là đau như vậy không!” Anh đánh cô, chỉ là muốn cho cô biết anh lo lắng đến thế nào. “Hứa với anh, em sẽ yêu quý bản thân, không lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn nữa.”

“Anh…… Dựa vào cái gì…… ra lệnh cho tôi……”

Tiếng khóc ô ô truyền vào tai anh, cô khóc nên nói chẳng rõ ràng.

“Bằng sự quan tâm của anh! Em không để ý bản thân, cũng chẳng màng đến cảm nhận của người khác, em có hiểu anh lo cho em, sợ em gặp chuyện không may đến thế nào không, anh rất sợ sẽ mất em!”

Tính tình cô bé này sao lại cố chấp như thé, anh hiểu sức của mình, nếu không để ý cứ đánh tiếp, ngày mai da thịt nhất định sẽ bầm tím.

“Được…… Tôi hứa…… Tôi sẽ ưu tiên cho sự an toàn của mình, được chưa?” Không biết là do lời anh nói hay là do đau đớn kia, Long Nghiên Nghiên khóc lóc cầu xin.

Sợ mất đi cô sao? Cô chưa bao giờ cảm thụ cảm giác thân thiết như thế này!

“Tốt nhất em nên hứa lời nói đêm nay của em là thật, nếu không, lần sau sẽ không chỉ nói chuyện thế này thôi đâu.” Anh buông cô ra, thoáng nhìn hai mắt khóc đến đỏ của cô, cố nén ý muốn an ủi xuống.

Mặt kệ cô nằm sấp lên giường mà khóc, tung chân lên, nghiêng nghiêng ngả ngả đi ra khỏi căn phòng nhỏ của cô, thật gay go, vừa mới khôi phục thể lực xong lại vì một lần tức giận mà mất hết.

Từng trận khóc bay đến bên tai, anh không quan tâm nữa, đi đến cạnh cửa đi giầy, đây là cô tự chuốc lấy, cho nên anh không đau lòng chút nào!

Vừa mới đi ra khỏi cửa nhà cô, cả người anh liền mất hết sức lực, cả người mềm nhũn ngồi xuống.

A, bệnh cảm của anh hình như ngày càng nghiêm trọng, đầu choáng váng kinh khủng.
« Chương TrướcChương Tiếp »