“Lệnh Quá Dương, anh muốn thế nào đây? Ê! Cuối cùng anh muốn gì?”
Trong một giây bóng dáng anh đã áp sát, giây tiếp theo cô đã bị người ta tóm lấy cánh tay không bị thương kia.
Hành vi của người này đêm nay thật sự là kỳ quái đến cực điểm, làm cô kinh ngạc hết lần này đến lần khác.
Mặt đỏ lên, cô vô tình lại nghĩ đến chuyện bị hôn trộm, sao nhãng một cái, đã bị người ta đẩy vào phòng ngủ.
Lệnh Quá Dương đề phòng cô chạy trốn, chẳng những đóng cửa lại, hai tay còn chặn cô lại ở trước cửa.
“Anh có bệnh à!” Cô nói, chăm chú nhìn biểu tình thâm trầm lại nguy hiểm trên mặt anh.
Phòng ngủ nho nhỏ có thêm anh càng chật chội hơn, Long Nghiên Nghiên lùi đến mép tường, đề phòng trợn mắt nhìn anh, tiểu thư đây cuối cùng đã nhận ra một chuyện, người này là đàn ông, còn mình là phụ nữ, anh lại nhốt cô trong phòng, ế, làm người ta không nghi ngờ cũng khó.
“Em có biết hôm nay em đã tự làm mình bị thương không.” Lệnh Quá Dương lạnh lùng nói.
“Tôi có mắt, nhìn được.” Quơ quơ cánh tay bị băng bó một trăm phần trăm lên, “Người ta dùng dao, trên người tôi lại không mặc giáp bảo hộ, sao có thể không bị thương.”
“Em có thể tránh mà, chỉ cần khắc phục cái tính thích nhiều chuyện của em, muốn ủng hộ chính nghĩa, cứu vớt người khác, có thể dùng khác cách khác, không cần thiết tự mình ra trận liều mạng với người ta.”
“Nếu tôi đã dám lên cản phía trước, tất sẽ không ngại chi bị thương.” Cô khinh thường xùy xùy nói, mặt ra vẻ không hề gì.
“Long Nghiên Nghiên! Cuối cùng em có hiểu anh đang nói gì không? Chẳng lẽ em mất cái mạng nhỏ này cũng không sao à?” Cô bé này sao lại ngang bướng thế chứ, cô không sợ, nhưng anh sợ lắm!
Đầu óc Lệnh Quá Dương dần tỉnh táo lại, suy nghĩ sâu xa nhìn chăm chú con ngươi không dao động kia, nhưng trên mặt cô lại ra vẻ không quan tâm lấy một chút.
Nhớ cô từng nói lập bang phái, đua xe, đánh nhau với người ta…
Thân thể bỗng chấn động, Lệnh Quá Dương hiểu được, cô thật sự không coi tính mạng của mình ra gì! Nhận thức này khiến trái tim anh rung động thật sâu, cũng là làm anh hoảng sợ và càng thêm tức giận!
Lửa nhiệt quanh không khí như thiêu đốt mọi thứ, con người có ý thức về nguy hiểm, Long Nghiên Nghiên cảm nhận được cơn giận của đối phương, anh đi từng bước đến, cô lại càng lui về sau, đáng tiếc đã lui đến đường chết rồi, một bên là tường, một bên là giường, trốn cũng không thoát.