Không ngờ còn có chiêu này, Long Nghiên Nghiên choáng váng, trong đầu trống rỗng.
Tiếng ồn tiêu tán hoàn toàn, Lệnh Quá Dương lại khiêng người con gái làm anh rối bời, đau lòng, phiền muộn này rời khỏi hiện trường.
Một bóng người bò dậy từ trên mặt đất, lặng lẽ nhích đến gần người bị để lại Nhâm Vũ Tiệp.
Nhâm Vũ Tiệp vén váy dài, đôi chân thon thả nâng lên, quay lại, một cước, đá vào tên đang lại gần, khiến tên đó lại văng về mặt đất một lần nữa.
Tà váy rơi xuống, cô coi như chẳng có chuyện gì, phủi phủi bụi trên giày, mắt lạnh nhìn một loạt đèn nê ông đang tỏa sáng, vì sự an toàn của chị Nghiên Nghiên, nên chỉnh đốn lại nơi náo loạn này.
Một phụ nữ, bị một người đàn ông hôn, nên có phản ứng gì?
Cái này có tính là hôn không? Tuy chỉ chạm hời hợt, nhưng, môi anh đã đυ.ng vào môi cô, cảm giác mềm mại mà nóng nóng…
Trời ơi! Tên kia rõ ràng đang bị bệnh, lại dám truyền mầm bệnh cho cô! Đáng chết nhất là, hôn trộm xong lại còn bày ra gương mặt lạnh lùng, chỉ biết hừ lạnh với cô, anh nghĩ anh là ai chứ?
Ép cô đến bệnh viện, dùng lệnh buộc cô ngồi trên xe chờ anh đi mua cơm hộp, lúc này cô chẳng còn giống chủ nhân nữa, anh ta thì tự do ra vào nhà cô như không.
“Lệnh Quá Dương, tôi không cho phép anh vào phòng tôi nhé.”
Con mắt đen lạnh lùng trừng mắt liếc cô, ném cơm hộp cho cô, mình thì tìm một góc khác, vùi đầu dùng đũa trúc ăn cơm hộp.
Ăn no rồi, mới có sức mà tìm cô tính sổ.
“Anh có nghe thấy tôi nói gì không?” Tầm mắt Long Nghiên Nghiên dừng lại trên gạc ở cánh tay, lại dời về một đầu tóc rối của anh, đảo vào vòng, cũng nhận ra được mệt mỏi trên mặt anh.
Ngực không biết sao lại bị ấm áp vây quanh, cô cảm thấy tức giận như bay đi mất.
Mở cơm hộp ra, cô rất đói bụng, ăn ngốn nga ngốn nghiến.
Hai vỏ cơm hộp nằm trong thùng rác, Lệnh Quá Dương lại bày ra cái mặt “đại gia ta khó chịu” như trước, bên trong nhà bếp rộng sáu thước vuông, rửa trái cây mua ven đường, cắt vỏ, cuối cùng lại về phòng bếp, cất đồ cắt gọt, xử lý chỗ rác thừa.
Nghiễm nhiên thành một người đàn ông mẫu mực, đáng tiếc một nam một nữ trong phòng, toàn bộ tâm tư chẳng để ở đây.
Lệnh Quá Dương tắt bóng đèn nhỏ trong nhà bếp, nhìn đồng hồ, đồ ăn trong dạ dày chắc là tiêu hóa xong rồi, anh có thể tìm cô “giáo dục công dân” một chút, để cô hiểu được, dù cô không thương tiếc bản thân mình, tim anh cũng rất đau khi nhìn thấy cô như vậy!