- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đấu La Đại Lục
- Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
- Chương 31
Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
Chương 31
Còn ba tên nữa……
Long Nghiên Nghiên xoay người, không khỏi giật mình sửng sốt.
“Vận may” Nhâm Vũ Tiệp cầm gậy trong tay, run lẩy bẩy đánh gục ba tên kia, sắc mặt trắng bệch, “oa” một tiếng ném gậy về phía Long Nghiên Nghiên.
“Chị Nghiên Nghiên, tay chị chảy máu rồi!” Đáng chết, sao lại không chú ý đến cô bị thương, máu chảy nhiều như thế, vết thương chắc cũng rất sâu.
“Vũ Tiệp, báo cảnh sát trước, nói nhóm người này say rượu làm loạn, còn lấy dao uy hϊếp……”
“Nghiên Nghiên!”
Tiếng quát vang lên từ phía sau, hai cô gái cùng quay đầu.
Long Nghiên Nghiên nhìn bóng người quỷ dị đeo khẩu trang, con mắt tràn ngập lo lắng, cô nhận ra đối phương, “Anh, Lệnh Quá Dương.”
Người này không phải bị bệnh nặng sao? Sao lại chạy đến đây?
Bỏ khẩu trang ra nhìn những tên đang ngã trên mặt đất, nhịn không được thở dài: “Nghiên Nghiên, em lại nhiều chuyện.” Không ngoài dự liệu, cô bé này lại đánh nhau với người ta. “Không phải nói em bớt lo chuyện người ta đi sao, em cứ làm anh phải lo nghĩ vậy à? Em……”
Anh đến gần, mắt đen híp lại, dây tơ đỏ kia bóp nghẹt trái tim anh, giọng trầm xuống nói: “Em bị thương?”
“Bị tên xấu xa kia làm, chỉ là vết thương nhỏ thôi! Đừng có lo.”
Lại là cái giọng phớt lờ đó, nét mặt Lệnh Quá Dương lạnh lùng, con mắt đen như muốn đốt người liếc nhìn cô.
“Anh làm gì?”
Mờ mắt một cái, Long Nghiên Nghiên không thể tin mình bị người này vác lên vai.
“Lệnh Quá Dương, anh làm gì!” Long Nghiên Nghiên đập vai anh, lưng anh, nhưng chỉ như gãi ngứa cho anh, mình thì vẫn lơ lửng trên lưng anh như cũ.
Kẻ lừa đảo, làm gì có người bị bệnh mà còn có sức như thế, hay là cô lớn tuổi, sau khi vận động nhiều lại không khống chế nổi một người đàn ông, còn bị anh khiêng cô lên nữa chứ, thật mất mặt mà.
“Để tôi xuống! Vũ Tiệp, đừng đứng ngây ra như thế, mau giúp tôi đi! Lệnh Quá Dương, anh muốn đưa tôi đi đâu?”
“Đưa em đến bệnh viện.” Giọng nói của anh như đang đè nén lửa giận.
“Không cần, trong phòng tôi có thuốc rồi, không cần đến bệnh viện! Lệnh Quá Dương, lời tôi nói anh có nghe thấy không?” Nhưng anh không nhúc nhích, cô nhéo lỗ tai của anh hô to, “Đây là vết thương nhỏ, tôi không đến bệnh viện, không đến bệnh viện!”
Toàn bộ cơn giận đã khai hỏa, Lệnh Quá Dương đặt cô xuống dưới, tay giữ chặt lấy hông của cô, không để cô dễ dàng né ra, một tay giật khẩu trang của mình xuống, trực tiếp hôn thật kêu liên tiếp lên cái miệng nhỏ xinh của cô. /Vô42.Ảnh..Các…
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đấu La Đại Lục
- Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
- Chương 31