Chương 29

Có phải cố gắng của anh cuối cùng cũng có thành quả không, Nghiên Nghiên bắt đầu để ý đến anh, quan tâm đến anh? Chụp ảnh chỉ là lấy cớ, anh muốn nhìn thấy cô mỗi ngày mới là thật.

“Tôi…… Tôi thấy anh mấy ngày nay không đến làm phiền tôi, muốn biết có phải anh đã tìm được người thích hợp rồi không, cho nên gọi đến hỏi thăm một chút.” Long Nghiên Nghiên cắn môi, nói không nổi hai chữ lo lắng, lúc này, tiếng ồn ào phía trước khiến cô chứ ý.

“Nghiên Nghiên, không được gặp anh, tất cả em chỉ nghĩ đến việc đó thôi à, anh đã nói không phải em thì không thể, sao lại không tin anh? Nghe thấy anh bị bệnh cũng chẳng quan tâm anh một chút?” Lệnh Quá Dương ho hai tiếng, bất mãn kháng nghị.

“……”

“Nghiên Nghiên?”

“……”

“Nghiên Nghiên, em đâu rồi?”

Người đã đi, Lệnh Quá Dương kêu mãnh liệt đến xé cổ họng hai tiếng, đầu kia không hề đáp lại, có, anh nghe được một tiếng “Anh đừng cố quá.” Sao đó tiếng nói của Long Nghiên Nghiên biến mất.

Điện thoại bị ngắt!

Một dự cảm không tốt hiện lên, thiếu tí nữa thì vướng dây điện thoại té ngã, Lệnh Quá Dương vội vàng lấy khẩu trang và chìa khóa xe, mang theo viên thuốc chống đau đầu, cho dù tứ chi vô lực cũng phải bò ra ngoài cửa.

= =|||

Nhâm Vũ Tiệp núp ở sau lưng Long Nghiên Nghiên, đánh giá nguy cơ lớn vây quanh các cô, vài tên ác bá lưu manh, một đám lưng hùm vai gấu, xem ra toàn là đối tượng không dễ chọc.

Chuyện bắt nguồn khi Long Nghiên Nghiên nhìn thấy mấy tên đàn ông này đang uy hϊếp một cô gái rời khỏi quán rượu Lạc Đan, chẳng những bị kéo vào ngõ tối, còn có ý định cưỡиɠ ɧϊếp, cô gái kêu cứu, lại không có ai ra giúp. /Vô39.Ảnh..Các…

Không thể nhịn được, Long Nghiên Nghiên tắt máy lao ra cứu người, cô nhúng tay vào khiến cho người phụ nữ vốn bị đe dọa thoát được, nói cảm ơn nhanh như chớp rồi chạy mất, để lại lũ xấu xa tìm đến chỗ Long Nghiên Nghiên và Nhâm Vũ Tiệp để trút giận.

Phụ nữ xinh đẹp dám chõ mõm vào chuyện này không có nhiều, một người đàn ông híp mắt trong đó, nhận ra Long Nghiên Nghiên tóc ngắn, kinh hô một tiếng: “Mày, tao nhớ ra rồi, lần trước chính mày đánh tao đến đầu rơi máu chảy, hại tao tốn không ít tiền thuốc.”

Lúc ấy, bên cạnh cô còn có một người đàn ông, một cước đá rạn cả xương cách tay vốn muốn vung đao lên của anh.

“A Tài, mày khiêm tốn thế! Một con bé như thế mà cũng không thu phục được, quá mất mặt!”