- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đấu La Đại Lục
- Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
- Chương 28
Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
Chương 28
“Chị Nghiên Nghiên không biết số điện thoại Lệnh tiên sinh à?”
Long Nghiên Nghiên bừng tỉnh “A” một tiếng trong đáy lòng, cô có, tấm danh thϊếp còn ở trong túi da của cô.
“Nếu chị Nghiên Nghiên cũng không có cách gì liên lạc với Lệnh tiên sinh, tự nhiên quả thật làm cho người ta lo lắng, vô duyên vô cớ không thấy, ngay cả một câu cũng không nói, chẳng lẽ thân thể không thoải mái, hay gặp điều gì bất trắc……” Con mắt đầy hứng thú không bỏ qua gương mặt lúc xanh lúc trắng của Long Nghiên Nghiên. “A a a, em lại nói bậy rồi, Lệnh tiên sinh sao có thể có chuyện gì!”
Long Nghiên Nghiên trở nên nghiêm túc, lấy ví da ra, bắt đầu bới bới bới, tìm danh thϊếp có ghi số điện thoại của anh, cũng không nghĩ đến có phải giờ tan làm chưa, lấy điện thoại di động ra gọi.
Chín giờ tối, có thể hình dung ra, phòng làm việc đã sớm trống trơn không còn bóng người, Long Nghiên Nghiên lo lắng, xoay danh thϊếp, tìm được điện thoại riêng của anh.
“Tút, tút, tút……”
Chờ đợi là một loại tra tấn, lòng không yên bất an chờ đến khi di động kết nối được, mới dịu xuống một chút.
Chờ mãi không thấy bên kia nói gì, cô giành trước nói: “Ê, Lệnh Quá Dương à?”
Im lặng vài giây, bên kia không có một tiếng động nào.
“Ê ê, tôi là Long Nghiên Nghiên, Lệnh Quá Dương phải không?”
Có lẽ có tiếng động, nhưng chỉ toàn tiếng thở, vẫn không có người mở miệng.
“Anh không nói, chứng tỏ anh là không phải Lệnh Quá Dương?”
Long Nghiên Nghiên như nghẹn họng, làm sao đây? Chẳng lẽ anh thật sự có chuyện?
“Lệnh Quá Dương!” Cô quát to một tiếng.
“Nghiên Nghiên?” Tiếng nói khàn khàn trầm thấp truyền đến từ một chỗ khác di động, giọng nói mang theo vui mừng xen lẫn ngờ ngợ.
Là ông trời thấy anh đáng thương, ban thương xót cho anh, giấc mộng đẹp Nghiên Nghiên chủ động tìm anh ư?
“Lệnh Quá Dương, anh là Lệnh Quá Dương đúng không?” Cô vội hỏi, không bỏ qua tiếng ho khan kia.
“Đúng.”
“Anh làm sao vậy? Thân thể không thoải mái à?”
Tiếng lo lắng thân thiết này khiến anh tỉnh lại, đây không phải mơ, Lệnh Quá Dương cười ngây ngô. “Đúng, anh bị cảm, cổ đau muốn chết, tối hôm qua còn bị sốt, Nghiên Nghiên, anh thảm lắm!”
Vì sợ truyền vi khuẩn lây bệnh cho cô, mấy ngày nay anh không dám đi tìm người đẹp.
“Anh đến bác sĩ chưa?” Thì ra là bị cảm, Long Nghiên Nghiên thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng bỏ đi cái cảm giác hờn dỗi mấy ngày qua.
“Có, nhưng không có tác dụng.” Anh cố gắng nói kiểu đáng thương nhất, mang theo mong đợi mở miệng, “Nghiên Nghiên, sao em lại gọi cho anh?”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đấu La Đại Lục
- Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài
- Chương 28