Bình thường bị Lệnh Quá Dương làm phiền, anh không ở đây, lại thay bằng hàng xóm nhiệt tình chạy đến tán gẫu, diệt bọ, ăn cơm với cô, cuộc sống đơn giản yên tĩnh mà Long Nghiên Nghiên muốn, hoàn toàn không có.
Nhưng, cuộc sống của cô đã lâu không náo nhiệt như vậy, kỳ thật, cũng không phải là không tốt!
Chương 3
Hình thành thói quen thì ra là một chuyện dễ dàng như thế.
Quen có người thường xuyên xuất hiện bên cạnh, quen có người đưa đón đúng giờ, quen có người cãi nhau cùng cô, quen có người như gà mẹ nhiều lời, quen có người lấy lòng mình, quen……
Quen với sự có mặt của anh, nhưng khi cô vất vả quen với sự có mặt của anh rồi, thì anh lại chẳng nói một câu đã biến mất.
Long Nghiên Nghiên không biết đã là lần thứ mấy quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, chỗ kia trong quá khứ luôn có một bóng hình dong dỏng lẳng lặng đứng đó, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười nhìn cô chăm chú, nếu không phải thì cũng vén tay áo lên làm lao công miễn phí, nhưng, bóng dáng quen thuộc đó đã biến mất ba ngày nay rồi.
Có phải người đàn ông đó đã chọn được mục tiêu tiếp theo, quyết định buông tha cho cô?
Đây đúng là chuyện tốt, nhưng đáy lòng cô lại thất vọng và đầy muộn phiền.
Đáng chết! Không lẽ là mưu kế của anh? Khiến cô quen với sự tồn tại của anh bên cạnh, sao đó cô sẽ tự nhiên thuận theo yêu cầu của anh.
“Chị Nghiên Nghiên, chị đang nghĩ gì thế? Sao trông bất ổn vậy?”
Bỗng nhiên hoàn hồn, Long Nghiên Nghiên mới chuyển sự chú ý sang Nhâm Vũ Tiệp, mấy ngày qua vì cuộc họp mẫu giáo kết thúc muộn, cho nên mới tìm cô cùng về nhà.
“Tôi lo hôm nay gói hoa không tốt lắm, khách hàng có điểm không ưng ý….” Long Nghiên Nghiên chột dạ rủ mắt xuống, quyết định ném Lệnh Quá Dương ra khỏi đầu.
“Chị Nghiên Nghiên có phải đang nghĩ đến vị kia nhϊếp ảnh gia tiên sinh kia không?”
Tự đạp chân mình, trên mặt Long Nghiên Nghiên tràn ngập kinh ngạc, biểu hiện của cô rõ đến thế sao, khiến Nhâm Vũ Tiệp nhìn ra cô đang suy nghĩ cái gì.
“Trước kia em đến cửa hàng bán hoa tìm chị Nghiên Nghiên, đều gặp được vị Lệnh tiên sinh kia, mỗi khi tan làm hình như anh ấy đều đưa chị về nhà, nhưng mấy ngày nay em lại không anh ấy, chị Nghiên Nghiên có biết Lệnh tiên sinh đi đâu rồi không?” Sau lớp kính, một đôi mắt trong vắt tràn ngập dấu chấm hỏi, nhìn thẳng Long Nghiên Nghiên.
“Tôi không quen anh ta, anh ta thế nào làm sao tôi biết.” Long Nghiên Nghiên bày ra vẻ mặt không muốn quan tâm đến Lệnh Quá Dương.