Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài

Chương 22

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sắc mặt Lệnh Quá Dương âm trầm, lại càng không yên tâm để cô ở đây một mình, nhìn kìa, ở đầu hẻm còn có người đánh nhau gây chuyện, một kẻ lang thang không hiểu sao lại đắc tội với vài gã say rượu, bị chúng vây đánh.

“Long Nghiên Nghiên?” Anh dừng bước lại, cô gái khó hiểu này sao lại bỗng đi hướng khác, mục đích là, người đang bị đánh kia sao.

Chết tiệt! Không phải cô nghĩ……

Đúng vậy, Long Nghiên Nghiên lo chuyện bao đồng, vì kẻ say xỉn không tỉnh táo nên nếu mà ra tay sẽ dễ dàng khiến người khác bị thương nặng.

“Long Nghiên Nghiên!” Cô bé ngốc này, cô một phụ nữ lại muốn làm anh hùng? Dám chạy đến ngăn kẻ say xỉn hung ác……

Muốn đến hỗ trợ nhưng Lệnh Quá Dương lại há to miệng, sửng sốt mười giây, mới từ từ bước lại gần, chỉ biết cô hung hãn, lại không ngờ cô có thể đánh giỏi đến vậy.

Lấy một địch năm, Long Nghiên Nghiên phản ứng nhanh né tránh đòn của đối phương, nhanh hơn nữa, tàn độc hơn nữa, tung đòn vào lưng và ngực lũ say, hai tên to con không địch lại cô, bị cô đánh văng ra ngoài.

Vẻ mặt Lệnh Quá Dương thay đổi, cô vung quyền tuy có lực nhưng lộn xộn, quyền pháp chưa nói đến, thân thủ như vậy, không phải luyện từ nhỏ, mà là trong môi trường nghiêm khắc thời gian dài luyện thành phản xạ có điều kiện.

Anh suy nghĩ sâu xa, cuộc sống của Long Nghiên Nghiên trước kia rốt cuộc là gì?

Trong phút chốc, một kẻ say ngã trước mặt anh lấy ra một con dao ngắn ra, nhắm vị trí của Long Nghiên Nghiên, vội muốn nhảy lên.

Ánh mắt Lệnh Quá Dương lóe lên tia lạnh lẽo, nhanh như chớp, bắp chân vừa nhấc.

“Bụp!” Con dao lập tức rơi xuống đất.

Kẻ say xỉn khóc thét một tiếng, cầm lấy cổ tay vừa cầm dao quỳ rạp xuống đất, kêu ô ô.

Giải quyết xong ba gã say xỉn kia, Long Nghiên Nghiên ngoái đầu nhìn lại chỉ thấy Lệnh Quá Dương với khuôn mặt xanh mét, nghĩ đến anh đang hoảng sợ.

Kẻ say xỉn té trên mặt đất kêu la rêи ɾỉ, tỉnh rượu hơn phân nửa, kẻ lang thang cũng được cứu.

Long Nghiên Nghiên sờ vào bụng cô, sau khi vận động hình như càng đói bụng hơn.

“Em không nên kích động chen vào như thế, lẽ ra nên báo cảnh sát trước.” Lệnh Quá Dương cực kỳ nghiêm túc nói. /Vô.30Ảnh..Các…

“Nếu tôi không ngăn, chờ đến khi cảnh sát, nói không chừng người đã bị đánh chết rồi.” Cô tức giận liếc xéo anh, người đàn ông cao to chưa chắc đã hữu dụng, tiểu quỷ nhát gan như anh, đúng là một ngạc nhiên dễ sợ.
« Chương TrướcChương Tiếp »