Chương 21

Lệnh Quá Dương nhướng mày mắt cười miệng toét, thật cao hứng khi cô đã hiểu sự kiên trì của mình.

Với cô, anh bắt buộc phải làm.

Sau khi công ty vận chuyển đồ về nhà, sắc trời đã tối.

Ánh mắt đảo qua người đàn ông đang lau chùi vách tường trong phòng khách, nói không tò mò là gạt người, cuối cùng thì anh đến nhà cô làm gì? Muốn cô làm người mẫu ư?

Nhưng cả một ngày, anh lại chẳng nói chữ nào, ngược lại còn làm người mua đồ, chuyển đồ, lau dọn phòng, mỗi thứ anh đều nhúng tay vào giúp.

Ánh mắt sắc bén phát hiện ra ông bạn kia đang lấy cái gì kê mông, Long Nghiên Nghiên không hề lưu tình đi đến đá văng anh ra.

Lệnh Quá Dương đang chuyên tâm diệt lũ nấm mốc, không nghĩ có người bất ngờ đánh mình, không ổn định một cái, ngã xoài xuống đất: “Làm ơn đi! Em hiền thục một chút có được không?”

Nét mặt Lệnh Quá Dương uất ức, làm sao anh có thể thích loại phụ nữ không hề có khí chất này chứ? /Vô.Ảnstrong8..Các…

Long Nghiên Nghiên ôm lấy hộp sắt vuông, liếc xéo cái mông anh, “Ai bảo anh có ghế không ngồi, lại ngồi lên hộp sắt của tôi.”

Cô mở hộp sắt ra, lấy khung ảnh bên trong, đặt trong phòng ngủ, tiếng điện thoại kêu đúng lúc, cô vừa nghe máy vừa đi ra ngoài: “A, anh Đỗ à! Ừ, bên này em ok, đừng! Có cái… À, có người bạn giúp em rồi, đừng lo cho em, em có thể, yên tâm đi…”

Lệnh Quá Dương để ý thấy giọng nói của cô dịu đi rất nhiều, không lạnh băng như khi nói chuyện với anh, mắt tối sầm lại, anh vuốt cằm trầm tư.

Anh Đỗ, chính là kẻ cơ bắp đưa cô đến sáng nay à? Nếu cô thích vóc dáng tên đàn ông kia, vậy thì mình chẳng phải hết hi vọng rồi sao?

“Ê, anh đừng nói ngã đến choáng váng nhé, sao lại không nói gì?” Cúp máy, Long Nghiên Nghiên chỉ thấy anh nhìn mình đến ngẩn người.

“Tôi đang nghĩ làm sao mới có thể nhét mình về lại bụng mẹ.” Anh muốn trước khi mẹ sinh anh ra, ăn nhiều thuốc bổ một chút để anh cường tráng.

“Cái gì?” Tiếng nói quá nhỏ, cô nghe không rõ.

“Anh không đói bụng à? Tôi đói đến muốn bất tỉnh rồi, đi ăn cơm trước được không?”

Long Nghiên Nghiên biết đầu hẻm có một quản mì thịt bò, liền mở miệng nói: “Tôi mời anh đi ăn mì nhé!” Anh giúp cô làm việc cả một ngày, còn ép cô phải chấp nhận để anh trả tiền, bữa cơm này cô nên mời.

Ánh đèn nê-ông chợt lóe trong ngõ nhỏ, che khuất nhiều kẻ phóng đãng trong đêm, hai người tản bộ trong một cái ngõ nhỏ, không ít kẻ xa lạ đi sát qua bên họ mang theo hơi rượu nồng đậm, trong đó không ít tên đàn ông nhìn thấy vẻ mặt xinh đẹp của Long Nghiên Nghiên liền huýt sáo với cô.