Anh dừng một chút, cố chịu đựng nói: “Thậm chí còn không nhận điện thoại của tôi.”
“Tôi không nhận điện thoại của người lạ, hơn nữa, tôi cũng không có nghĩa vụ phải nói cho anh biết khi nào thì tôi đến đây?” Trong nhận thức của cô, anh là người xa lạ, nhưng có vẻ bản thân anh lại không cho là như thế.
“Em nợ tôi một câu trả lời, em không muốn lấy lại phim của em sao?” Thoáng nhìn qua rương hành lý nặng nề kia, anh đoạt lấy, đi lên cầu thang trước.
Long Nghiên Nghiên liếc xéo một cái, đúng là người lập dị, nhưng có lao công miễn phí, tội gì cô không dùng.
Cầu thang chật hẹp làm anh chau mày rậm lại, với một người phụ nữ sống một mình mà nói, chỗ ở thế này thật không an toàn. /Vô.Ảnstrong3..Các…
Long Nghiên Nghiên cắm chìa vào ổ, cửa vừa mở, mùi vị khó ngửi tràn ra, căn hộ mười mấy mét vuông trống không, không có một đồ đạc gì, chỉ có mỗi cái bóng đèn treo lơ lửng ở trần nhà.
Phòng tuy nhỏ nhưng Long Nghiên Nghiên đã thấy rất hài lòng.
Đi đến cửa sổ, cô mở rộng ra để thông gió, vừa xoay người, chỉ thấy vẻ mặt Lệnh Quá Dương chán ghét ngó góc tường mốc meo, nghiên cứu mấy cục cưng nấm mốc đã ở đây bao lâu, họ hàng rộng lớn thế nào.
“Hoàn cảnh ở đây tệ quá.” Anh nói chân thành.
“Cho nên mới rẻ mà! Một tháng chỉ sáu ngàn, với tôi mà nói đó thật sự không tệ.” Cô đoạt lại hành lý của mình, chuyển vào một căn phòng duy nhất phía trong.
Căn phòng nhỏ trống rỗng, ngoài đinh đóng móc treo quần áo trên vách tường thì cái gì cũng không có.
“Xem ra mình phải bỏ tiền bán hoa ra mua dụng cụ, giường, bàn, ghế, mấy thứ này không thể thiếu được…”Long Nghiên Nghiên lẩm bẩm nói.
Tháng này, lại phải ăn uống chùa chỗ Bình Bình rồi.
“Em thiếu tiền?” Lệnh Quá Dương không nói nên được cảm xúc quái dị trong lòng, theo như lời nói của cô, cuộc sống của cô có điểm vất vả.
“Nói nhảm, ai mà chẳng thiếu tiền.”
Thấy anh mím môi, hai tay cô vung lên, “Tôi nói thật đấy, anh đừng nhìn tôi như thế.”
“Chỉ cần em đáp ứng đề nghị của tôi, tôi cam đoan em lập tức có thể đổi một căn hộ có đồ dùng đầy đủ, tốt hơn nơi này vài lần.” Đè nén vui mừng trong lòng, về tình, anh cũng không hi vọng cô có thể ở một nơi kinh khủng thế này.
“Tiền đủ dùng là được rồi, tôi cũng chẳng bận tâm đến nó, huống hồ tôi ở một mình, nơi này vừa vặn rồi, không cần thiết phải đổi đi đâu nữa.”
“Em có biết dọc theo ngõ nhỏ này có bao nhiêu quán ăn đêm bất hợp pháp không? Khu này tháng trước còn được lên báo, một con nghiện vì dùng thuốc quá liều đã đánh người ta đến chết, nơi rồng rắn lẫn lộn thế này, em là phụ nữ, rất dễ trở thành đối tượng xuống tay của kẻ khác.” Anh nhìn cô giận dữ. /Vô.Ảnh..24Các…