Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Em thật…” Anh nhìn mái tóc ngắn của cô đầy yêu thương, con bé này thật là bạo lực, “Nếu chuyển ra rồi, phải chăm sóc mình thật tốt, đừng để anh và Bình Bình lo lắng.”

“Đã biết!” Già rồi mà còn coi cô đứa trẻ chưa trưởng thành, thật là!

Nhìn theo bóng xe của anh Đỗ rời đi, lúc này Long Nghiên Nghiên mới nhấc va ly lên, rảo bước tiến vào ngôi nhà mới của cô.

Tạm thời gọi là “mới” đi! Tuy nơi này thật sự quá cũ nát, tường xi măng sơn loang lỗ, vết nứt khắp nơi; Cửa sắt, song sắt gỉ, hay bị phá hỏng, cũng vì thế này, tiền thuê nhà mới rẻ như vậy.

Lấy chìa khóa chủ thuê nhà đưa cho, Long Nghiên Nghiên bật cười phát hiện, cái cửa sắt lung la lung lay này căn bản không cần chìa khóa, sớm mất đi ý nghĩa của ổ khóa rồi, chỉ cần dùng một đầu ngón tay là có thể dễ dàng mở ra.

Đang muốn mang hành lý vào trong, vô tình một cái, cô làm bị bóng người phía sau cửa sắt làm hoảng sợ.

“Oa! Anh dọa người nha? Làm sao đứng ở trong mà không nói gì, anh……” Long Nghiên Nghiên híp mắt lại, khá ấn tượng với người đàn ông cao ráo này, trong lúc nhất thời lại không nhớ nổi tên, “Anh…… Anh là……”

Sắc mặt người đàn ông xanh mét, môi phun ra vài chữ. “Lệnh Quá Dương.”

“Đúng đúng, anh là nhϊếp ảnh gia kia, nhưng, sao anh có thể xuất hiện ở đây?”

“Người đàn ông vừa đưa em đến là ai?” Qua khe cửa đổ nát anh thấy rõ động tác nói nói cười cười của hai người. /Vô.Ảnh.22.Các…

Cô, không phải đã có bạn trai rồi chứ?

“Anh lo nhiều chuyện vậy? Nhưng thật ra anh, lén lút trốn sau cửa làm gì?”

Anh run sợ, tay đưa ra tờ giấy, “Long tiểu thư cũng mau quên quá, em đã quên điền gì trên tờ giấy này đúng không.”

Ngoài tên có thể là thật, gọi điện thoại, không có người bắt máy, theo địa chỉ, chỉ là căn phòng trống không, hại anh lại mất đi dấu vết của cô, may mà người cho thuê nhà gợi ý, gọi điện hỏi chủ khu nhà, mới biết có người phụ nữ tên Long Nghiên Nghiên đến thuê nhà tầng năm, nhưng còn chưa đến.

“Tôi đương nhiên rõ tôi viết cái gì. Ê, không phải anh ở đây chờ tôi chứ?” Thần sắc hoài nghi nhìn khuôn mặt khó coi của anh để tìm đáp án, “Oa, đúng á! Anh chờ ở đây … bao lâu rồi?”

“Mỗi ngày đều đến, em nói tôi chờ bao lâu?”

Cô không hiểu nổi trừng lớn hai mắt, “Thần kinh à! Tôi còn chưa chuyển vào, anh chạy đến đây tìm ai?”

Những từ bất nhã này khiến mày anh nhíu lại, lưng dựa vào tường lạnh lùng nói: “Em cũng không nói cho tôi biết đây là nhà mới của em, hôm nay em mới có thể chuyển vào.”
« Chương TrướcChương Tiếp »