Chương 15

Long Nghiên Nghiên không chú ý tới biểu tình khác thường của Lệnh Quá Dương, bàn tay xiết chặt danh thϊếp, xoay người đến trước cửa. “Hi vọng anh nói được làm được, sau hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy quảng cáo đó lần nữa, nếu không anh chờ bị kiện đi!”

Lệnh Quá Dương không nói thêm một câu nào nữa, cô không quan tâm, càng không để ý đến những tiểu thư thư ký ở phòng làm việc ở sát bên cạnh cô đang xì xào to nhỏ cái gì.

Không nghĩ nhiều nữa, Long Nghiên Nghiên rời tầng mười bảy, đi khỏi Thiên Kình.

Để người ta chú ý tới cô sao? Cũng sẽ chú ý giống cái người hai lần nhìn thấy mình thì chảy máu cam ư? Bọn họ sẽ khen ngợi cô, hay là hờ hững như trước kia, lạnh lùng chẳng thèm nhìn cô một cái?

Cô không biết có nên thử một lần hay không!

“Đáng chết! Lệnh Quá Dương, cậu nhiều máu như thế, vì sao không hiến máu nhân đạo đi, để máu dây cả lên giấy tờ của tôi, ông trời của con, đây là hợp đồng a…… Cái gì? Không cho phép, quảng cáo kia vừa mới tung ra mà, ít nhất cũng phải để vài ngày đã, ai để ý cậu hứa gì với cô ấy…… Ê! Cậu dám đem lấy giấy lau mũi bôi lên hợp đồng lần nữa xem, Lệnh, Quá, Dương!”

Trong văn phòng truyền đến tiếng kêu gầm rú của Nghiêm Cát Tường, nhưng, cũng không ảnh hưởng đến chuyện của Long Nghiên Nghiên.

Người con gái thần bí được mọi người chú ý qua các áp phích quảng cáo trên tivi, tỷ lệ sống sót chỉ có trong một buổi sáng như vậy.

Chương 2

Một chiếc xe tải nhỏ đỗ trước công trình bằng xi măng đã cũ, cửa xe mở ra, một người con gái tóc ngắn lưng đeo ba lô nhảy xuống, chuyển hành lý từ xe tải ra.

Trên khoang điều khiển, một người đàn ông cường tráng da dẻ ngăm đen lo lắng hỏi: “Nghiên Nghiên, em chắc chắn không cần anh giúp?”

“Không cần! Anh Đỗ, em chỉ có một rương hành lý nhỏ này thôi, lại là tầng năm, không cao, em tự chuyển cũng được.”

“Nhưng mà……”

“Đừng nhưng mà, sắp đến mười giờ rồi, anh không phải muốn đưa gạch đến công trường à? Nếu vì chở em một đoạn đường mà làm trễ thời gian của anh, em sẽ lo lắng bất an lắm, mau đi nhanh đi!” …

“Được rồi! Em phải cẩn thận đấy, một mình ở nhà trọ cũ nát thế này…..” Ánh mắt anh Đỗ dời về phía nhà trọ cũ nát không chịu nổi này, toàn là lo lắng. “Có gì đó không tốt, nhất định phải gọi điện thoại cho anh, em mang di động theo chưa? Đã nạp điện chưa?”

“Làm ơn đi, anh Đỗ, em sắp ba mươi rồi, sớm không còn là cô nữ sinh cần anh chăm sóc nữa rồi, hiểu không? Huống hồ……” Đầu cô dòm qua cửa kính xe, tay nắm thành đấm hua hua, “Ai dám chọc em, em đánh cho anh bẹp đầu.”