“Anh muốn tôi không tức giận thế nào? Anh không có ác ý, nhưng lại làm cuộc sống của tôi phức tạp hơn.” Cô không thích để người ta chỉ trỏ, hơn nữa, cô ghét nhìn thấy mái tóc ngắn của mình.
“Được, tôi sẽ yêu cầu Thiên Kình lập tức dỡ áp phích, cũng ngừng quảng cáo trên tivi.” Không chần chừ, anh nói như đinh chém sắt.
Lệnh Quá Dương nói xong ngược lại còn khiến Long Nghiên Nghiên sửng sốt, cô còn tưởng rằng phải dùng sức đấu tranh, thậm chí xuất cả sức mạnh, xô ngã cái ghế hay đập nát bình hoa, mới làm cho người đàn ông cao ráo trước mắt sợ cô.
“Nhưng, có thể xin tiểu thư suy nghĩ một chút, làm người mẫu cho tôi thì sao?”
Thì ra vẫn có điều kiện!
Long Nghiên Nghiên cười lạnh, “Vì sao tôi phải suy nghĩ?”
“Đây không phải là một quảng cáo nhỏ, ngoài việc đăng trên các tạp chí, còn có hình lớn đặt ở triển lãm, em sẽ nổi tiếng rất nhanh.”
Thấy cô muốn từ chối, lấy danh tiếng ra sử dụng thất bại rồi, anh vội sửa: “Có lẽ em chưa từng nghe về tôi, nhưng tập đoàn Thiên Kình trải dài ba châu cũng không phải là giả, chỉ cần em có thể đồng ý hợp tác với chúng tôi, thù lao nhất định sẽ rất hậu đãi.”
Dù cá tính của cô thật khiến anh thất vọng, nhưng Lệnh Quá Dương lại không thể nén nổi suy nghĩ của mình, anh muốn giữ cô lại.
“Thù lao?”
“Xin hãy tin năng lực chuyên nghiệp của tôi, tôi sẽ phát huy hết nét đẹp của em, cam đoan ngay cả người thân bạn bè em mà nhìn thấy quảng cáo, hết thảy sẽ bật ngón tay cái lên khen ngợi em.”
Lòng dao động, anh nói cũng thật hấp dẫn.
“Tôi để tiểu thư suy nghĩ vài ngày, sau đó em hãy nói cho tôi biết quyến định của em.” Cô ngây ra là chuyện tốt, lấy giấy bút ra, anh xin cô để lại vài thông tin cá nhân đơn giản.
Long Nghiên Nghiên viết. /Vô.Ảnh..Các…18
“Tiểu thư họ Long à!” Quá tam ba bận nói không sai, mất hai cơ hội để quen cô rồi, lần này rốt cuộc cũng có thể biết được tên họ của cô.
Đáy mắt ánh lên ý cười, nhìn đến ngày sinh của cô, ánh mắt lại trừng thật lớn.
Kỳ lạ, hai mươi tám, cô tự nhiên lại còn lớn hơn mình! Tóc cô ngắn, thoạt nhìn càng trẻ hơn.
“Long tiểu thư, ngày đó tôi gặp em, tóc em còn rất dài, vì sao……”
“Tôi viết xong rồi.” Long Nghiên Nghiên giao lại cho anh, không muốn trả lời vấn đề làm cô thương tâm kia.
Nhưng anh lại thấy khuôn mặt lạnh chợt lóe đau thương, lòng anh lập tức như bị nhéo theo.
Nhất định cô đã gặp chuyện gì đó, anh rất muốn biết nước mắt của cô đã rơi vì ai, nhưng không phải hiện tại, giờ cô còn chưa tin tưởng anh.