Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Giống Cái Tàn Tật Là Vu Y Thiên Tài

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bị giọng nói này làm hoảng sợ, cả người Viên Thu Bình nhảy dựng lên: “Cô vào lúc nào thế… Trời ơi, Tiểu Nghiên, sao cô còn có thể thong dong như vậy chứ…… A ~~ chắc cô vẫn chưa xem quảng cáo kia nhỉ?!”

“Quảng cáo gì?”

Viên Thu Bình dùng một ngón tay thanh tú chỉ cái vật thể lạ bên ngoài, Long Nghiên Nghiên xoay người nhìn lại, bên ngoài cửa sắt mở một nửa, chỉ có cao ốc đối diện……

Long Nghiên Nghiên trợn to hai mắt trong phút chốc.

Bảng quảng cáo trên mái nhà, đăng một áp phích người con gái đang rơi lệ, mà người con gái trên tấm áp phích đó Long Nghiên Nghiên nhận ra được, thật ra không cần phải nhận ra, căn bản đó chính là cô!

Thì ra đây là nguyên nhân làm cô cảm thấy hôm nay thật quái dị.

Ngón tay run run, cánh tay run run, cả người bắt đầu run run, Long Nghiên Nghiên tức giận đến nổi trận lôi đình, nắm lên tờ báo vô tội trên bàn, hé mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt trên tờ báo.

Thiên Kình và cuộc hẹn, cùng tìm kiếm người đẹp bí ẩn.

Long Nghiên Nghiên xúc động xé nát tờ báo, lạnh giọng nói: “Ngoài những thứ này, còn gì nữa?”

“Từ nhà tôi một đường đến đây, tàu điện ngầm, trạm xe buýt, còn có trên xe buýt cũng nhìn thấy, ngay cả biển điện tử ở tòa nhà thương mại cũng có, tôi nghĩ, không chừng trên tivi cũng có!”

Cuồng phong nổi lên trước mắt, Long Nghiên Nghiên lấy điều khiển từ xa bật tivi, đứng trước màn hình ti vi đen trắng nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nưa, chuyển kênh liên tiếp, cẩn thận không bỏ qua kênh nào,

Đúng như Viên Thu Bình nói, mỗi một quảng cáo đều xuất hiện hình ảnh này, câu thoại cũng là những chữ trên quảng cáo kia.

Thấy cô dùng hết sức để ném, Viên Thu Bình mang theo cái bụng hình địa cầu đỡ lấy cái điều khiển từ xa, cứu thành công. “Có giận cũng đừng trút lên nó chứ! Điều khiển từ xa cũng phải mua bằng tiền đấy!”

Long Nghiên Nghiên đương nhiên hoàn toàn không để ý đến lời của cô ta.

“Là tên khốn kiếp nào cả gan đăng quảng cáo này!” Ngày đó không phải ảo giác, thật sự có người theo dõi cô, còn chụp được ảnh của cô.

“Nghĩ theo hướng tốt, tấm áp phích kia chụp lại cô quá đẹp, cô nổi tiếng rồi, sinh khí của tiệm hoa chúng ta cũng sẽ tốt theo.” Viên Thu Bình an ủi cô.

“Tôi thèm vào cái danh quỷ quái đó!” Cô muốn cuộc sống đơn giản mà, làm cái quỷ gì vậy!

Hít vào, thở ra; hít vào, thở ra, Long Nghiên Nghiên để mình tỉnh táo lại.

“Cô đang tìm gì vậy?” Viên Thu Bình thấy Long Nghiên Nghiên đã bình tĩnh, lại thấy cô bận rộn lật đông lật tây.
« Chương TrướcChương Tiếp »